KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 379

Một, bản thô.

Cảnh Lưu Phái ôm tôi đến trên giường, cởi xuống quần áo của tôi, sờ,

hút, bắt, cầm, bấm, vê, chen vào, bắn, cuối cùng ngủ. =.=”

Hai, chỉ có thể hiểu ý, không thể dùng lời nói để truyền tải.

Cảnh Lưu Phái là cái cuốc, tôi là sắc trời giữa trưa, sau đó. . . . . . Mỗi

ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày
mỗi ngày mỗi ngày ngày.

Cảnh Lưu Phái là sắc trời sáng trong, tôi là sông ngòi, sau đó. . . . . . Tốt

nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt
nhất.

Cảnh Lưu Phái là cung đang giương lên, tôi là con chim to, sau đó. . . . .

. Bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn
bắn bắn bắn bắn.

Ba, bản bình thường.

Cảnh Lưu Phái đưa tay ôm tôi đến trên giường, động tác cẩn thận giống

như đang tiếp xúc với một món đồ cực kỳ trân quý.

Hắn cúi đầu, hôn tôi, cánh môi của hắn, non mềm, dịu dàng, giống như

là đang dùng lông vũ để vuốt ve.

Hắn hết sức khống chế dục vọng của mình, không muốn nóng vội, hắn

muốn cho tôi lần đầu tiên tốt nhất.

Nhưng Cảnh Lưu Phái quên mất, tôi đã làm động tác nam rượt nữ trên

đường lớn chạy như điên một khoảng thời gian, loại hôn này đối với tôi mà
nói, ngay cả gãi ngứa cũng không tính.