KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 387

Thật ra thì hắn cũng không phải không chào mà đi —— trên tủ đầu

giường để một tờ giấy, hắn nói có chuyện phải đi ra ngoài một thời gian, rất
nhanh sẽ trở lại.

Một khi thiếu có hắn, trong phòng trở nên tĩnh lặng khác thường, giống

như ngay cả âm thanh bụi bậm rơi xuống cũng không có.

Trong nội tâm trở nên rất trống rỗng, bất kỳ một chút tiếng động nào

cũng có thể ảnh hưởng đến tâm tình tôi.

Nằm ở trên giường, mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà trợn mắt nhìn như

vậy đã một tiếng đồng hồ, trừng đến tám chân của con nhên ở góc phòng
cũng run lên, không cẩn thận tuột xuống, rớt tại không chung như đang chơi
nhày bungee rồi.

Không thể tiếp tục như vậy nữa, vì vậy tôi đi ra ngoài cửa chuẩn bị đi

tìm ông xã của mình.

Nhưng là hôm nay không có xem hoàng lịch, vừa ra khỏi cửa liền gặp bà

lão trên đầu đội rau cải trắng chuẩn bị đến trước cửa nhà tôi.

Không muốn bị đả kích nữa, ta vội vàng giả bộ không nhìn thấy, lòng

bàn chân như bôi dầu heo, nhanh chóng chạy đi.

Nhưng bà ấy là ai, số băng vệ sinh bà ta đã dùng không chừng có thể

chất thành hai tòa cao ốc, liếc mắt một cái thấy ngay ý đồ của tôi, hơn nữa
lập tức bắt được tôi uy hiếp: "Phải nhóc con muốn đi tìm cái thằng nhóc họ
Cảnh kia không?"

Tôi miễn cưỡng ngưng lại bước chân: "Bà biết anh ấy đi đâu sao?"

Bà lão làm bộ dáng bát quái cả thiên hạ đều nắm trong tay, nói: "Hôm

nay bà lên trấn trên đi mua dâm thấy nó đang nói chuyện với một người đàn
ông, bộ dáng cực kỳ thân mật."