Không phải dưa chuột, là trứng.
Mẫn cảm nhất, là hai cái đau nhất.
Trong nháy mắt, ánh mắt cương quyết của hắn, bị nhuộm đầy tia máu,
giống như là có một con nhện đỏ to bò vào trong đó.
Thiếu niên che thân dưới của mình lại, lưng hơi khom xuống, chậm rãi
ngồi xổm xuống.
Mồ hôi lạnh, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt đất.
Ánh mặt trời, vĩnh viễn cũng không len vào được ngõ hẽm tâm tối này.
Nửa giờ sau, tôi nằm ở trong sân nhà Cảnh Lưu Phái, một thiếu niên
đứng bên cạnh thay che dù giúp cho tôi, một thiếu niên khác gọt trái táo cho
tôi, người thiếu niên thứ ba bưng thức uống cho tôi, thiếu niên thứ tư đấm
chân cho tôi, mà thứ năm sáu bảy 8~9 người thiếu niên thì ở bên trong quét
dọn phòng.
Ánh mắt của mỗi một người, đều sưng lên giống như gấu mèo.
Nếu là cục bảo vệ động vật nhìn thấy cảnh này, tuyệt đối sẽ vu khống tôi
nuôi gấu trúc quốc bảo trong nhà.
Còn là một đống quốc bảo.
Mới vừa rồi sau khi dùng một cước đá trúng trứng của đại ca bon nó,
những đứa này cầm vũ khí xông lên muốn liều mạng với tôi, nhưng kỹ
thuật không đủ, bị tôi đánh cho phải gọi mẹ.
Tôi liền có thêm mười đứa con trai.
"Quét dọn cho tốt, đừng có lười biến, đợi lát nữa chị đây kiểm tra thấy
một hạt bụi sẽ móc ruột mấy đứa ra." Tôi nhắm mắt lại, dằng dặc uy hiếp