Tôi ngồi trên cái đệm gối cách xa hắn một thước.
"Ngân Cơ có muốn uống chút gì không?" Hắn hỏi.
"Không cần, tôi không khát." Hồng Thiếu Nhu đã có tiền án phạm tội,
không uống bất kì thức uống nào ở đây, cũng sẽ không thể trúng khế.
"Vậy cô có muốn ăn chút gì không?" Hắn tiếp tục khách sáo hỏi tôi.
Dáng vẻ của hắn làm cho tôi nhớ tới chương trình thế giới động vất xem
lúc trước, con chồn cũng nhìn con gà như thế.
"Không cần, tôi không đói bụng." Tôi tiếp tục nhéo nhéo cổ họng, cũng
rũ hai mắt xuống.
Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, tuy nhiên trong cái cửa số kia không biết có
phản chiếu cảnh tôi lăn lộn trên giường không, không chừng cũng có thể
làm cho hắn phát hiện ra điểm nào đó ở tôi.
Liên tục bị từ chối hai lần, hắn không thẹn không buồn bực không uể
oải, tiếp tục nói: "Chẳng lẽ, thịt cũng không muốn ăn sao?"
Nếu như coi lời nói này chưa rõ ràng mấy, thì câu nói tiếp theo của hắn
cũng đủ làm cho mỡ toan cáo áo che ngực của tôi: "Bất Hoan, thế này
không giống em nha?"
Tôi cảm thấy hắn có làm ra vẻ huyền bí quả thật là lãng phí cổ họng của
tôi.
Nếu mà soi mói, giả bộ mổ xẻ ra tiếp nữa, tôi trực tiếp hỏi: "Anh đến tìm
tôi làm gì? Là vì tư liệu trong cái thẻ nhớ kia sao? Nói cho anh biết tin tức
tốt, cái thẻ kia mất rồi."
Đã bay theo cái người chết kia rồi.