KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 538

lớn tôi vừa mới hình thành: "Bất Hoan, hình như em hiểu lầm, tôi cũng
không có nói điều kiện với em - - tôi là nói, em nhất định phải đi theo tôi,
mà tên kia cũng phải bị tôi bắt đi."

Tôi ngửa mặt lên trời oa một tiếng, nếu như vậy, vậy tên này còn hỏi tôi

cái gì nữa! ! !

Một loạt anh mì ăn liền võ nghệ cao siêu tiến lên hàng loạt, làm bộ như

muốn lao đến bắt tôi, biểu tình cực kỳ phức tạp, lại mang theo chút phiền
muộn, một chút xót xa, một chút run rẩy, một chút không cam lòng, một
chút đau khổ, một chút bi thương, một chút u ám, một chút rưng rưng như
muốn khóc, một chút ẩn ẩn đau thương.

Hình tượng đều có một điểm chung, làm tôi thấy cũng quá mót muốn

đẩy cửa lao vào toilet, biểu tình lúc đó của tôi giống như thấy rõ ràng cái
thứ màu vàng bóc mùi lên cuồn cuộn của người náo đó thải ra.

Thật là không cho tôi mặt mũi mà.

Nhưng mấy anh mì ăn liền không tiến lại gần tôi, Lý Lý Cát che chở

trước mặt tôi, lại tạo nên hình tượng quang vinh anh hùng cứu mỹ nhân lần
nữa: "Tụi mày không được đụng vào cô ấy! ! !"

Lần này, đổi thành bóng dáng vĩ đại của anh được năng lên.

Tôi đứng phía sau anh, dùng ánh mắt dò xét thân thể anh để nhớ lại lần

nữa.

Sống lưng bóng loáng trắng nõn ở dưới ánh đền nhu hòa hơi có chút ái

muội, nỗi bật lên xương bả vai, đặc biệt gợi cảm, bắp thịt ở hai cánh tay căn
đầy xinh đẹp, phần eo nhỏ mảnh, hai chân thon dài, mông vểnh cao.

Nếu không phải có cái thảm che ở bộ phận quang trọng không thể thấy

được cái phần nằm ở giữa thảm phía trước cái mông mà nói, hiệu quả sẽ