KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 547

Tôi cực kỳ thích cô ấy.

Tuy hai chúng tôi ở chung không bao lâu, nhưng tôi thấy, ở một nới nào

đó sinh mệnh của hai chúng tôi đã có một sự gắn kết một nét bút nào đó.

Không phải màu mực đậm đặc, mà lại vết mực nhỏ được tô lại, nhưng

sâu sắc.

Một giờ sau, tôi và Lý Lý Cát trú lại ở trong một khu nhà trọ ở ngoại ô.

Cùng với việc chạy chối chết, là một tâm lý mệt mỏi.

Cho nên tắm rửa xong, tôi liền ngã ra trên giường, khép chặt hai mắt,

mệt mỏi mà muốn ngủ.

Không biết có phải sẽ cùng tôi lánh nạn thời gian dài hay không, Lý Lý

Cát từ người biến thành cầm thú *-- thế mà lại cầu hoan trong lúc tôi mệt
mỏi đến mức xương cốt như muốn rả ra.

Bác nông dân à, hoa màu bị rút hết nước thì sẽ chết đó! ! !

"Anh có tin hay không là em sẽ kéo cái đó của anh cho nó liệt không?"

Xem ra là do mệt làm thiệt hại, ngay cả gióng nói uy hiếp tôi nói cũng
không có hơi.

"Em cứ việc ngủ là được rồi, anh tự chơi một mình là được." Anh ở bên

cạnh vừa hôn cổ tôi, vừa nói.

Anh thật là độc ác, vậy mà coi tôi như búp bê hơi rồi.

Tôi cũng không còn hơi sức đâu mà lý luận với anh, nhắm mặt lại tiếp

tục ngủ.

Lý Lý Cát nhẹ nhàng cởi ra toàn bộ quần áo của tôi, môi của anh, giống

như lông vũ lướt qua gương mặt tôi, viền tai của tôi, cổ của tôi, ngực của