KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 600

Tôi liền quyết định sẽ gặp hắn nói chuyện lần nữa.

Nhưng tôi là ai, là phân con rận, muốn ra trận dĩ nhiên phải luôn luôn ẩn

núp.

Tôi chỉ có thể im lặng chờ đợi, cho đến nữa đêm hôm nay bắt gặp hắn

đang đứng ở bên cạnh vườn hoa.

Đêm khuya yên tĩnh, mùi hương thơm của hoa hồng ngào ngạt như đang

ở trong thâm cung U Tình, lượn lờ không tan.

Thân hinhg hơi cao đứng thẳng dưới anh trăng cùng với hương thơm

càng àm tăng thêm một không khí ám muội quyến rũ.

Tôi quan sát kỹ địa hình, chọn vị trí vững chắc, không có đường lui, xác

định hắn sẽ không thể trồn ở phía sau, mới lên tiếng cắt dứt sự suy tư của
hắn: "Có thể nói vài câu không?"

Hắn phục hồi lại tinh thần, nhìn thấy tôi, trong con người màu xám xanh

liền tràn đầy vẻ phòng bị.

"Yên tâm, tôi không có mang theo vũ khí." Tôi vội vàng giơ hai tay

trống trơn lên để bày tỏ sự trong sạch của mình.

Hắn hơi thả lỏng một chút, dừng một chút, do dự hỏi: "Cái vật kia ngày

đó, trên đó thật sự là cái kia sao?"

Để tôi phiên dịch lại, ý Mara chân chính muốn hỏi đó là: Đêm hôm đó

tôi mang theo miếng băng vệ sinh, trên đó thật sự là máu à.

Tôi lắc đầu: "Dĩ nhiên là không, đó là thuốc màu."

Nghe thế, hai đầu chân mày của Mara giản ra.