KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 683

Khi người kia rất tốt với tôi thì tôi liền yêu anh.

Bởi vì ban đầu Lý Bồi Cổ săn sóc tôi, nên tôi yêu anh ấy.

Bởi vì Cảnh Lưu Phái liều mình bảo vệ tôi, nên tôi yêu anh ấy.

Bởi vì Lý Lý Cát bất chấp theo đuổi tôi, nên tôi yêu anh ấy.

Có lẽ ở trong mắt người đời, tôi lỗ mãng không có nguyên tắc. Nhưng

tình yêu là một thứ rất đẹp rất đáng quý trọng, nên tôi khát vọng, tôi quý
trọng, khi tôi được đến, thì tôi rất cảm kích.

Người yêu tôi, cũng nhất định đáng giá để tôi yêu.

“Bất Hoan, lựa chọn một quan hệ có đường lối bằng phẳng đi, như vậy

sẽ nhẹ nhõm hơn.” Dì Bích khuyên nhủ tôi.

Tôi hiểu ý của dì. Dì đang bảo tôi buông tha Lý Lý Cát, bởi vì bây giờ

giữa tôi và anh có những bụi hai rối rắm.

Giống như mối quan hệ giữa tôi và Cảnh Lưu Phái.

“Mối quan hệ bằng phẳng, con có thể hiểu nhưng không thể cầu.” Tôi

nói.

“Dõi mắt nhìn về bốn phía là tốt.” khóe miệng Dì Bích nhếch lên nụ

cười điềm đạm nhàn nhã rất có thâm ý.

Tôi bật cười: “Dì không phải muốn giựt giây con, đặt ánh mắt tội ác ở

trên người con trai dì đi.

“Nếu như con nguyện ý, dì nghĩ các con cuối cùng sẽ ở cùng nhau.” Dì

Bích giống như là một Nữ Vu ( bà đồng) xinh đẹp nói ra lời tiên đoán trước
cầu Thủy Tinh.