KHÔNG THỊT KHÔNG VUI
KHÔNG THỊT KHÔNG VUI
Tát Không Không
Tát Không Không
www.dtv-ebook.com
www.dtv-ebook.com
Quyển 2
Quyển 2
Chương 29
Chương 29
Bất Hoan tôi là người biết mang ơn, Lý Lý Cát xả thân cứu tôi, tôi rất
cảm động.
Nhưng tôi vẫn quyết định nói cho Lý Lý Cát biết một sự thật: "Thật ra
anh có thể đường hoàng đi vào."
“Nơi này trong ngoài đều là thủ hạ của Mã Lạp Dư, nếu bị bọn họ phát
hiện. . . . . ." Lý Lý Cát lắc đầu, dùng loại ánh mắt tang thương như phiêu
bạt trên thế gian này đã lâu nhìn tôi: "Bất Hoan, xem ra kinh nghiệm sống
của em vẫn chưa nhiều."
Vừa dứt lời, Mã Lạp Dư một tay đẩy cửa đi vào, trong tay cầm một ví
tiền, nói với Lý Lý Cát: "Đây là vì tiền vừa rồi cậu làm rơi ở bụi cỏ, phu
nhân cho người đem tới."
Sau đó, để xuống, biên quan cạnh cửa nhỏ giọng lầu bầu nói: "Kỳ lạ, rõ
ràng tất cả cửa chính đều cho người mở, lại cứ khăng khăng chui ở bụi cỏ
cả tiếng đồng hồ, đúng là người Thanh Nghĩa Bang đầu óc đều có vấn đề."
Tôi rút hết thẻ vàng và tiền mặt trong ví ra, sau đó lại để ví không vào
túi áo Lý Lý Cát, vỗ bả vai cứng ngắc của anh: "Thật ra thì em đã nói dì
Bích dặn thủ hạ từ trước, bảo bọn họ nếu ngày nào đó anh đến cũng không
cần ngăn lại."