Tôi cùng tên bác sĩ con vịt lại đột nhiên cùng quan điểm.
Bán, thế nào cũng phải bán.
Tên đàn ông thấp ôm đó bước đi thong thả đến trước mặt tôi, dùng đôi
mắt chuyên để ướt tính hàng hóa để đánh giá tôi.
Đang ở lúc tôi muốn lấy cục gạch hoàng kim gắn kim cương dấu sau
mông ra gõ dẹp đầu hắn, thì tên bác sĩ con vịt ngăn cản kịp thời.
“Tôi không dùng tay sờ, thì làm sao biết được cô ta có độn hàng giả
không?” Gã thấp ốm kia hai tay khoanh trước ngực vẻ mặt không bực mình.
Trong nhất thời tâm trạng của tôi như lửa địa ngục bùng lên.
Độn?
Độn?
Độn! ! !
Hai bé của tôi rất tròn rất thật như vậy là sự kiêu ngạo lớn nhất mà vào
trong miệng hắn lại sản phẩm giả kém chất lượng, thật sự là coi thường
người quá đáng.
“Tuyệt đối là thật, tôi nhìn nó từ nhỏ đến lớn mà.” Bác sĩ con vịt nói
không hề kiên kỵ.
Bất quá, động tác của hắn lại càng không kiên kỵ.
“Nhìn xem, đầy không.” Hắn vỗ một cái vào một bên mông tôi.
“Nhìn làn da này xem, trắng không.” Hắn đưa một tay lên sờ gương mặt
tôi.