KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 788

Ánh mắt bị miếng vải đen bịt kín một lần nữa, tôi bị lôi lên xe đi một

đoạn đường, vừa đến nơi miếng vải đen che mắt được tháo xuống liền mở
mắt nhìn, phát hiện mình đã ra khỏi trấn nhỏ, nơi tới một cái hồ nhỏ.

Mấy ngôi nhà nhỏ bên trên cái hồ, có mấy vệ sĩ cầm súng lục đi tới,

trong không khí tràn ngập hơi thở của phái nam.

Bọn họ đem tôi ném vào căn nhà hai tầng ở giữa hồ, ngôi nhà được

trang trí theo phong cách cổ xưa, bên trong tạo cảm giác mát mẻ thoải mái,
có rất ít các món đồ tinh tế, tôi có loại cảm giác, người ở trong căn phòng
này, có tập tính hoang dã của động vật.

Được hộ tống đi vào căn phòng trong ngôi nhà gỗ, lại bị kéo lên lầu hai,

lại bị đẩy vào căn phòng này.

Cuối cùng bị một sức lực mạnh mẽ đẩy về phía trước, hậu quả có thể nói

nghiêm trọng -- tôi nằm dài trên mặt đất.

Khẽ nguyền rủa một tiếng, ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên nhìn thấy là một

đôi giày da, nhìn lên tiếp là một đôi chân dài thẳng tắp rắn chắc, lên phía
trên nữa là cơ ngực cường tráng ẩn hiện dưới lớp áo, tiếp tục nhìn lên nữa
lại là một gương mặt.

Tên cối xay thịt là người đàn ông đẹp trai, vẻ đẹp của hắn là sự hoang

dã, da thịt mà đồng sáng bóng tản ra phong thái vương giả, đôi lông mày
rậm mang đậm vẻ dũng mãnh, đường nét trên khuôn mạt biểu lộ một sức
mạnh to lớn.

Còn ánh mắt kia của hắn, phát ra tia sáng bén nhọn đến rợn người, đang

nghiêm nghị mà tùy ý đánh giá tôi.

Trong chốc lát, tôi gần như nghe thấy đợi hơi thở đặc biệt của dã thú.