“Nghe nói gần đây cô hay nói những chuyện không nên nói.” Hà Truân
vừa đi vừa nói mang theo một loại khí thể bễ nghễ thiên hạ (nhìn đời bằng
nửa con mắt – Lieulieu2015), anh ta ngồi xuống ghế trúc, lông mày nhíu
lại.
Tôi đã lãnh giáo qua sức nặng toàn thân bắp thịt của Hà Truân rồi, ngay
cả cái ghế chắc chắn đến thế cũng bị đè tới nỗi phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.
Tôi xoay người, dang hai tay, lưng tựa vào lan can bằng gỗ, nhướng mày
khiêu khích nói: “Tôi lại cảm thấy mình không nói nhảm câu nào.”
Anh ta đong đưa cái ghế, đôi chân rắn chắc, thẳng tắp như ẩn như hiện
trong chiếc quần quân đội khiến người khác cảm giác được một nguồn sức
mạnh tiềm ẩn bên trong.
Đột nhiên, tôi nhớ lại khoảnh khắc cả hai chúng tôi làm chuyện kia một
cách táo bạo và mạnh mẽ trên mặt đất, đôi chân dài, thẳng tắp, màu đồng,
rắn chắc, dùng sức kẹp chặt lấy tôi…..
Có thể nhớ một cách rõ ràng như vậy, cho thấy, ngày đó công phu của
anh ta cũng không tệ lắm.
Chẳng qua, anh ta là loại người cơ bắp nên về mặt kỹ thuật còn thua
kém nhiều lắm.
Đầu óc tôi bị những ý nghĩ không trong sáng lấp đầy, chỉ có thể nghe
thấy Hà Truân nói câu cuối cùng: “……… Chắc cô cũng không cần lưỡi
của mình nữa rồi.”
Cố xua đi những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, đoán là anh ta tới để cảnh cáo
tôi không được nhắc lại chuyện kỹ thuật trên giường của anh ra không được
tốt, nếu không sẽ cắt đứt đầu lưỡi của tôi.
“Vâng, vâng, vâng.” Tôi đáp một cách qua loa.