Dù sao cũng là diễn viên nghiệp dư, kĩ thuật diễn không tốt, bị Hà Truân
phát hiện ra tôi không tập trung, mắt thú của anh ta lạnh lùng nhìn tôi,
chuẩn bị phát tác, may nhờ có người gõ cửa đúng lúc.
Là Trần Quốc – mặt giống như tên, tôi phải cảm ơn anh ta, đồng thời
quyết định sau khi chết sẽ giúp anh ta khẩn cầu Diêm Vương, sau khi đầu
thai sẽ có một khuôn mặt to tròn giống như quả chùy.
“Hà tiên sinh, hôm nay có một nhóm hàng muốn xuất.” Trần Quốc cung
kính đưa lên giấy thông hành trong truyền thuyết, xin dấu của Hà Truân.
Tôi nhìn thấy rõ ràng, Hà Truân lấy từ trong túi ra một con dấu, đóng
xuống một cách thành thạo.
Hai người còn bàn về mấy chuyện khác nữa.
“ Gần đây những người kia điều tra chúng ta tương đối chặt chẽ, mọi
việc phải cẩn thận, phái thêm nhiều người ở trên đường.”
“ Vâng đã phái thêm hai đội rồi, có tình huống gì họ sẽ báo cáo ngay lập
tức.”
Nơi nào có người thì nơi đó có nhiều chuyện đồn đại, bởi có một cặp lỗ
tai tốt nên từ số lượng lớn binh sĩ tôi biết được, gần đây chính phủ đang
chuẩn bị tiến hành vây quét Hà Truân, tạo nên tác dụng uy hiếp.
Nhìn kĩ thấy con dấu này của Hà Truân rất khác biệt, tuy đầu hơi nhỏ
nhưng khí lại lớn, là loại đá băng lạnh màu xanh lá cây, màu sắc dịu dàng,
là loại Trân Phẩm khó có được.
Sợ bị phát hiện ra đầu mối, chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, tôi tiếp tục
đứng ngắm hoa, ngắm trăng, thưởng thức hương vị của mùa thu.