KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 925

Bác sĩ con vịt kéo tôi từ vách tường ra, nhỏ giọng nói: “Trả cái này lại

chỗ cũ.”

Bình tĩnh lại, tôi phát hiện trong tay anh ta chính là con dấu của Hà

Truân.

Tôi vui mừng quá đỗi, không dám tin hỏi anh ta: “Sao con dấu này lại ở

trong tay của anh?”

“Sau khi chờ các người đi khỏi, tôi nhảy xuống hồ mò lên.” Bác sĩ con

vịt giải thích.

Tôi phát hiện có một chút manh mối trong lời nói của anh ta.

Nheo mắt lại, tôi hỏi anh ta: “ Ý của anh là tối hôm qua anh đã ở gần

chỗ chúng tôi nhìn trộm?”

Bác sĩ con vịt đúng là không biết ngượng, mặt không đỏ liền gật đầu.

“Anh đã nhìn thấy gì?” Tôi cảm thấy răng mình bắt đầu ngứa ngáy.

“Cái gì nên nhìn thì đều nhìn rồi, cái gì không nên nhìn một chút cũng

không bỏ sót”. Bác sĩ con vịt thành thật gần như vô sỉ trả lời.

Đối với loại người vô sỉ này, tôi cũng không còn hơi sức đâu mà tức

giận.

Nhưng mà bác sĩ con vịt cũng không đi ngay, ngược lại còn lại gần tôi,

thình

lình đưa … ra, liếm một cái lên mặt của tôi.

“Bẩn quá!” Tôi cau mày, cầm tay áo của anh ta bắt đầu lau nước miếng

dính trên mặt.