Bởi vì ở trong lòng Liên Duyệt và Vân Khuynh, Tần Du Hàn không chỉ
là phụ thân của mấy người Tần Vô Phong, càng xem như là tỷ phu của Vân
Khuynh.
Liên Duyệt còn có một loại tâm lý nói cho đệ đệ hạnh phúc của mình, để
đệ đệ mình nhìn xem tỷ phu.
Mà Vân Khuynh là mang theo một loại ẩn ý xem xét nam nhân này liệu
có xứng với tỷ tỷ của mình không, liệu có thể khiến cho tỷ tỷ của mình
hạnh phúc không.
Bởi vậy, lúc Liên Duyệt nói xong, hai gò má mỹ lệ liền hơi phiếm, cúi
thấp đầu xuống, có vài phần ngượng ngùng đem người trong lòng đưa đến
cho người nhà xem mặt.
Vân Khuynh còn lại là ánh mắt sắc bén nhìn Tần Du Hàn từ trên xuống
dưới, cuối cùng, mới hài lòng lộ ra dáng cười thoả mãn trên khuôn mặt nhỏ
nhắn tuyệt mỹ.
Trước đây y còn đang hiếu kỳ gia đình thế nào, mới có thể ở cổ đại dạy
dỗ ra nam tử như Tần gia huynh đệ, không nghĩ tới, đúng là tỷ tỷ của y dạy
dỗ.
Trước đây y thật sự không nhìn ra tỷ tỷ của y có bao nhiêu hiểu biết giáo
dục hài tử...
Ân, phỏng chừng, phương diện này cũng có phân nửa công lao của Tần
Du Hàn.
Tần Du Hàn nhìn phản ứng của hai người, trong lòng lộp bộp một chút,
vì sao thân thân nương tử của hắn lại đỏ mặt, vì sao cái gì Khuynh kia lại
dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn như vậy?
“Khụ khụ khụ.”