Hơn nữa, đây cũng không phải hoàn toàn là lỗi của y, ai bảo Tần Vô Hạ
cửa lớn không đi, lại thích đi leo tường!
Tần Vô Hạ đau đầu lợi hại, hắn cũng không muốn có người thứ ba nhìn
thấy hắn chật vật như vậy, nheo lại con mắt, đưa tay nắm lấy chiếc cằm
càng cúi càng thấp của Vân Khuynh mạnh mẽ nâng lên:
“Thế nào???”
Hơi thở của hắn phun lên hai gò má của Vân Khuynh, vừa nóng vừa
ngứa. Trên mặt Vân Khuynh hiện lên mạt ửng hồng, y nghiêng mặt đi,
muốn tránh Tần Vô Hạ giam cầm mình, đáng tiếc lực tay của Tần Vô Hạ
rất lớn, y căn bản là vô pháp chạy trốn.
Cố định cằm y sau, Tần Vô Hạ bỗng nhiên chống lên cái trán của Vân
Khuynh, giọng điệu bất thiện nói:
“Ngươi là dự định hiện tại lừa thiếu gia ta, sau đó quay trở lại gói quần
áo rời đi???
Ta nói cho ngươi, nghĩ cũng đừng nghĩ!!!”
Tần Vô Hạ một tay nâng cằm Vân Khuynh, hai khuôn mặt chăm chú dán
cùng một chỗ, tòng viễn phương nhìn lại, tựa như Tần Vô Hạ đang cường
hôn Vân Khuynh.
Điều này làm cho Tần Vô Song và Tần Vô Phong nghe tiếng âm hưởng
bên này, vội vã đến nơi đều đen mặt.
“Các ngươi đang làm cái gì???”
Thanh âm băng lãnh có thể đông chết người, là Tần gia lão đại Tần Vô
Phong.