- Nhưng ông không thể nhẫn tâm thấy chết mà không cứu, đúng
không?
Vô Mộng Nữ cố gắng trấn định:
- Dù sao y cũng là bạn cũ của vị sư huynh đồng môn vừa mới chết của
ông.
Gia Cát tiên sinh lạnh nhạt nhìn nàng.
Vô Mộng Nữ quả thật cảm thấy mình giống như một đĩa cải trắng,
nhạt nhẽo đến mức thậm chí không thể khơi dậy khẩu vị của Gia Cát.
Nhưng nàng phải cố gắng trấn tĩnh, tiếp tục kiên cường, nếu không thì
sẽ không có đường lui, hơn nữa lui cũng không có chỗ chết.
- Cô nói sao?
Gia Cát tiên sinh vẫn thản nhiên, thờ ơ hỏi ngược lại.