Trung Bộ Kinh – Tập 2
249
khổ bất lạc thọ chỉ cảm giác lạc thọ. Này Aggivessana, trong
khi cảm giác khổ thọ, chính khi ấy không cảm giác lạc thọ,
không cảm giác bất khổ bất lạc thọ, chỉ cảm giác khổ thọ.
Này Aggivessana, trong khi cảm giác bất khổ bất lạc thọ,
chính khi ấy không cảm giác lạc thọ, không cảm giác khổ thọ,
chỉ cảm giác bất khổ bất lạc thọ.
Này Aggivessana, lạc thọ là vô thường, hữu vi, do
duyên sanh, bị đoạn diệt, bị hủy hoại, bị suy tàn, bị tiêu diệt.
Này Aggivessana, khổ thọ là vô thường, hữu vi, do duyên
sanh, bị đoạn diệt, bị hủy hại, bị suy tàn, bị tiêu diệt. Này
Aggivessana, bất khổ bất lạc thọ là vô thường, hữu vi, do
duyên sanh, bị đoạn diệt, bị hủy hoại, bị suy tàn, bị tiêu diệt.
Thấy vậy, này Aggivessana, vị Ða văn Thánh đệ tử
yểm ly lạc thọ, yểm ly khổ thọ, yểm ly bất khổ bất lạc thọ.
Do yểm ly, vị ấy không có tham dục. Do không tham dục, vị
ấy được giải thoát. Ðối với tự thân đã giải thoát như vậy,
khởi lên sự hiểu biết: "Ta đã giải thoát". Vị ấy biết: "Sanh đã
diệt, Phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm. Sau đời hiện
tại, không có đời sống nào khác nữa".
Với tâm giải thoát như vậy, này Aggivessana, Tỷ-kheo
không nói thuận theo một ai, không tranh luận với một ai, chỉ
nói theo từ ngữ đã được dùng ở đời, không có chấp thủ (từ
ngữ ấy).
Lúc bấy giờ Tôn giả Sariputta (Xá-lợi-phất) đứng sau
lưng Thế Tôn và đang quạt Thế Tôn. Rồi Tôn giả Sariputta
suy nghĩ như sau: "Thế Tôn đã thuyết cho chúng ta sự đoạn
trừ các pháp ấy nhờ thắng trí. Thiện Thệ đã thuyết cho chúng
ta sự tự bỏ các pháp ấy nhờ thắng trí". Khi Tôn giả Sariputta
suy nghĩ như vậy, tâm (của Tôn giả) được giải thoát các lậu
hoặc, không còn chấp thủ.