trốn thoát, nó mím môi mím lợi phóng thục mạng, đôi chân nhoáng nhoàng như chong chóng. T rong nháy mắt, tên giật dọc trước T iểu Long sau cả hai thi
nhau mất hút vào trong hẻm. Qúy ròm dĩ nhiên vẫn lếch thếch đằng sau như một con vịt què. Rõ ràng trời sinh nó ra không phải để bắt cướp. Biết thânt biết
phận, Qúy ròm không dám với cao. Nó không so sánh với T iểu Long mà bì với nhỏ Hạnh đang thở hồng hộc sau lưng nó:
- Làm gì Hạnh chạy chậm rờ thế! Lẹ lên tiếp với T iểu Long một tay chứ!
Mệt muốn đứt hơi, nhỏ Hạnh không thèm cãi, mặc cho Qúy ròm ra oai. T hấy nhỏ Hạnh làm
thinh, Qúy ròm được thể làm tới:
- Hạnh xem tôi đây nè! Chạy là phải như thế chứ!
T ới đây thì nhỏ Hạnh hết chịu nổi. Nó khịt mũi:
-Xem rồi! Qúy chạy giống hệt con rùa!
Ví von của nhỏ Hạnh làm Qúy ròm muốn khóc thét. Nó nghiến răng ken két:
- Nè, nè, đừng ỷ mình là con gái rồi muốn nói gì thì nói à nghen! T hằng này...
Nhưng Qúy ròm chưa kịp trút hết cơn giận đã phải im bặt: hai đứa cãi qua cãi lại một hồi đã tới đầu hẻm lúc nào không hay.
Vừa đánh mắt vào bên trong, Qúy ròm đã nhìn thấy ngay T iểu Long. T iểu Long đứng một mình. T ên giật dọc khi nãy biến đâu mất tiêu. Nhưng điều khủng
khiếp nhất là cả chiếc ba lô
đựng quần áo cũng chẳng thấy đâu. Như vậy có nghĩa là T iểu Long không đuổi kịp đối phương. VÀ như vậy cũng có nghĩa là những ngày sắp tới T iểu Long,
nhỏ Hạnh và Qúy ròm chả đào đâu ra quần áo để mặc. Viễn ảnh u ám đó khiến miệng Qúy ròm mếu xệch. Nó hấp tấp lao vào hẻm, giọng hớt hải:
- Không bắt được tên kia hả?
Câu hỏi của Qúy ròm rõ là thừa. Và vì là thừa nên T iểu Long không buồn đáp lại. Nó vẫn đứng trầm ngâm nơi cuối hẻm, tay khoanh trước ngực, bộ tịch có vẻ
đang lo ghĩ ghê lắm. Con hẻm mà tên giật dọc chuồn vào không phải là con hẻm cụt. Cuối hẻm nơi T iểu Long đang đứng thừ người có một bức tường chắng
ngang. Men theo bờ tường là hai con đường nhỏ rẽ về hai phía. Có lẽ T iểu Long đang phân vân không biết nên đuổi theo hướng nào. Bây giờ nhỏ Hạnh đã
đứng ngay sau lưng T iểu Long. Mặt nhỏ Hạnh cũng chảy dài như mặt Qúy ròm. Nó gắng gượng hỏi:
- Long không thấy tên đó chạy về hướng nào hả?
- Không! - T iểu Long lắc đầu - Hắn chạy nhanh qúa! Hơn nữa ngóc ngách trong này rất chằng chịt!
Rồi khẽ phác tay một vòng, T iểu Long ngán ngẩm nói:
- Hai đường hẻm này còn thông ra nhiều con hẻm khác nữa! Sa vào đây như sa vào bát quái trận!