Nhỏ Hạnh lên tiếng ủng hộ Qúy ròm:
- Qúy nói đúng đấy! Hơn nữa, bây giờ đã biết chiếc ba lô quần áo không phải rơi vào tay bọn giật dọc ở bến xe, tụi mình chẳng có gì phải lo lắng nữa!
Qúy ròm nói đôi khi T iểu Long còn gân cổ cãi, chứ nhỏ Hạnh đã lên tiếng bao giờ T iểu Long cũng vui vẻ nghe theo. Nó gật gù:
- Ừ, nếu thế thì tụi mình ghép chữ đi!
- Long bảo ghép chữ gì? - Nhỏ Hạnh ngơ ngác.
- T hì ghép chữ chứ ghép chữ gì! - T iểu Long gãi cổ - Ghép các chữ đầu câu giống như mình đã làm với bài thơ trên vách chùa Phật nằm dạo trước ấy!
“ Sáng kiến” của T iểu Long khiến Qúy ròm ôm bụng cười bò:
- T iểu Long ơi là T iểu Long! Bộ mày tưởng những người trong nhóm Hải Âu ai cũng ngốc nghếch như mày hay sao vậy!
Nghe Qúy ròm tuôn một tràng, mặt T iểu Long lập tức ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Nó hỏi, giọng xụi lơ:
- T hế không phải ghép các chữ đầu câu sao?
- Dĩ nhiên là không phải! - T hấy T iểu Long ngây người như phỗng, nhỏ Hạnh động lòng bèn dịu dàng giải thích - Phương pháp ghép các chữ đầu câu của
nhóm Hải Âu đã bị tụi mình khám phá một lần rồi, chắc chắn lần này họ không sử dụng phương pháp đó nữa!
- T hế họ dùng phương pháp gì? - Bị Qúy ròm liên tục chế giễu, T iểu Long càng lúc càng đâm ra ngớ ngẩn. Nó hỏi một câu mà chỉ có một là trời hai là nhóm
Hải Âu mới trả lời được. Còn nhỏ Hạnh chỉ biết mỉm cười:
- Cái đó thì phải xem qua bài thơ rồi mới biết! Ba cặp mặt liền dán vào bức tường, nhẩm đọc: Rẽ vào trong hẻm vắng
T ìm trái chín trên cành Nếu gặp một hũ sành Chôn từ năm trăm trước Phải tức thời quay bước!
Bài thơ cực kỳ bí hiểm, đặc phong cách...Hải Âu. T rong khi nhỏ Hạnh và Qúy ròm nhíu mày suy nghĩ thì T iểu Long vẫn bướng bĩnh lẳng lặng ghép các chữ
đầu câu trong óc. Nhưng rồi
nó thất vọng ngay. Qủa như nhỏ Hạnh nói, những chữ đó ghép lại với nhau thành một câu hoàn toàn vô nghĩa. Ðến lúc này T iểu Long mới thực bụng tin rằng
trong những trường hợp cần phải huy động đầu óc như thế này tốt nhất nó không nên phát biểu gì cả. Dặn lòng như vậy nhưng thấy Qúy ròm và nhỏ Hạnh
nghĩ ngợi lâu lắc, T iểu Long lại ngứa miệng tham gia:
- Hay bài thơ bảo mình kiếm cuốc sẻng đào chỗ này lên?
Qúy ròm ngoảnh nhìn bạn:
- Sao mày lại nghĩ thế?