- Tao thấy bài thơ này chẳng có gì là không bình thường! So với câu thơ “ Mật mong ngóng ai. Mà mật ngọt ghê” của thi sĩ Bình Minh thì những câu thơ này
ít đặc biệt hơn nhiều!
Cú phản đòn của T iểu Long làm Qúy ròm méo xệch miệng. Nó thu nắm tay:
- Á, à, bây giờ mày không lo đi tìm ba lô mà chỉ chăm chăm lo chơi tao hả?
T iểu Long cười hì hì:
- Ðó là tao góp ý để khám phá bí mật của bài thơ thôi!
- Góp ý cái đầu mày! - Miệng Qúy ròm muốn khạc ra lửa - Góp gì thì góp, nhưng kể từ giờ
phút này mày với Hạnh không được đả động gì đến cái tên Bình Minh nữa đấy!
T rước vẻ sửng cồ của Qúy ròm, T iểu Long tặc tặc lưỡi:
- T hôi được, không đả động thì không đả động!
- Rồi nó thở dài nói thêm - Ðùa một chút cho đỡ căng thẳng mà mày cứ làm như...
- T hôi, Qúy và Long đừng cãi nhau nữa! - Nhỏ Hạnh vọt miệng chen ngang - Lo tìm cách “ giải quyết” bài thơ lẹ lẹ đi! Bộ các bạn định đứng hoài ở đay đến
chiều không ăn không uống gì hết hả?
Nhắc nhở của nhỏ Hạnh lập tức kéo Qúy ròm và T iểu Long quay về với nhiệm vụ trước mắt. Nói đúng ra, chỉ có Qúy ròm là “ quay về với nhiệm vụ”. T iểu
Long cũng đang dán mắt vào bài thơ thật nhưng đầu nó chẳng nghĩ ngợi gì sất. Mà có muốn suy nghĩ, nó cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và lần theo những
đường
dây mối nhợ nào. Nếu trời sinh Qúy ròm không phải để đánh nhau thì trời sinh T iểu Long cũng không phải để đâm đầu vào những chuyện nát óc như thế này.
T iểu Long cũng tự biết mình tài hèn sức mọn. Phó thác việc “ phân tích, nghiên cứu” cho hai “ thám tử” Qúy ròm và nhỏ Hạnh, nó nhìn bài thơ trên vách với
cặp mắt của khách nhàn du, miệng nhẩn nha ngâm ngợi như các cụ đồ thời xưa thưởng thức Ðường thi. Ðang gật gù lẩm bẩm, bỗng T iểu Long ngưng bặt. Mắt
nó chớp lia chớp lịa và khi biết chắc mình không trông nhầm, nó bật cười khoái trá:
- Ha ha! Bài thơ có mấy chữ mà cũng viết sai! T hế mà cũng gọi là mật mã đấy!
Câu nói của T iểu Long khiến Qúy ròm và nhỏ
Hạnh lật đật quay sang.
- Long vừa nói gì thế? - Nhỏ Hạnh ngạc nhiên hỏi.