KÍNH VẠN HOA - Trang 1098

T iểu Long chỉ tay vào câu thơ thứ tư trên vách, giọng đắc ý:

- Hạnh xem đây này! “ Chôn từ trăm năm trước” mà cái tay hậu đậu nào lại viết là “ Chôn từ năm trăm trước”! T hế có cẩu thả không kia chứ!

Phát hiện của T iểu Long khiến nhỏ Hạnh lẫn Qúy ròm đều bật ngửa. Câu thơ viết sai sờ sờ như thế mà hai bộ óc được xem là siêu thông minh kia lại không
nhìn thấy, rốt cuộc phải đợi cái đứa khù khờ là T iểu Long chỉ ra mới biết! Qúy ròm đỏ mặt thú nhận:

- Ừ nhỉ! Có thế mà tao không để ý! Nhìn thoáng qua cứ đọc là “ trăm năm”!

Qúy ròm tự nhận sai lầm qủa là việc xưa nay hiếm. Sai lầm đó do T iểu Long vạch ra lại càng hiếm nữa. Vì vậy chẳng có gì lạ nếu T iểu Long hào hứng qúa
mức. Nó hăm hở cúi nhặt một mảnh gạch vụn, miệng bô bô:

- Mình phải sửa câu thơ lại!

Nhưng khi T iểu Long đưa tay lên thì nhỏ Hạnh bất thần cản lại:

- Khoan đã!

- Sao thế? - T iểu Long chưng hửng. Nhỏ Hạnh nhíu mày:

- Hạnh nghĩ chắc là có bí ẩn gì trong câu thơ này! Không phải người ta viết nhầm đâu!

Lần này không chỉ T iểu Long mà ngay cả Qúy ròm cũng sửng sốt:

- Hạnh nói vậy là sao? Bọn họ cố ý viết “ trăm năm” thành “ năm trăm” ư?

Nhỏ Hạnh điềm nhiên:

- Hạnh nghĩ thế!

- Nhưng họ làm thế để làm gì?

Qúy ròm vừa hỏi vừa quay đầu lại nhìn vào bài thơ. Và đột nhiên nó hét lên:

- T hôi đúng rồi! T ôi hiểu rồi.

- Qúy hiểu gì? - Nhỏ Hạnh hồi hộp.

- T ôi hiểu rồi! - Qúy ròm lảm nhảm như người mộng du - T răm bước! T ôi hiểu rồi! T răm bước! Ðúng là trăm bước!

Lúc này nhỏ Hạnh như cũng bị bài thơ hút chặt. VÀ cũng như Qúy ròm, sau một thoáng ngẫm nghĩ, nó vụt kêu lên:

- T hì ra thế! Qúy muốn nói chữ “ trăm” ở câu thứ tư và chữ “ bước” ở câu thứ năm có liên quan với nhau phải không?