KÍNH VẠN HOA - Trang 1105

- Chứ gì nữa! - Qúy ròm huơ tay - Mày nhớ lại xem, có phải hễ hôm nào thầy kêu mày lên trả

bài thì thường rơi đúng vào hôm mày không thuộc, còn hôm nào mày thuộc bài vanh vách và ngóc cổ ngồi chờ thì thầy lại chẳng chịu gọi đến tên mày hay
không?

Qúy ròm nói đúng qúa xá, T iểu Long đành khụt khịt mũi:

- Ờ, ờ, qủa đúng như thế thật! Rồi nó ngơ ngác hỏi:

- Nhưng nếu “ ông ấy” trong câu đố này đúng là thầy giáo thì sao?

- T hì trả lời tiếp câu “ Where is he?” chứ là sao!

- Nhỏ Hạnh mỉm cười đáp.

- “ Ông ấy ở đâu?” - T iểu Long quẹt mũi - Làm sao mình biết ông ấy ở đâu được?

- Sao lại không được? - Qúy ròm nhún vai - T hầy giáo chỉ ở một nơi thôi!

- Nơi nào?

Qúy ròm gọn lỏn:

- T rường học!

T iểu Long vẫn chẳng thấy đầu óc sáng lên chút nào. Nó tiếp tục hành hạ cái mũi:

- T rường học thì sao?

Nhỏ Hạnh cười khúc khích:

- Long cứ “ thì sao, thì sao” hoài! T hì tìm xem quanh đây có cái trường học nào không chứ là sao!

Nghe nhỏ Hạnh nói vậy, T iểu Long bất giác đưa mắt nhìn quanh.

- Khỏi tìm! Chả có trường học nào trong con hẻm vắng vẻ này đâu! - Qúy ròm vừa nói vừa kéo tay bạn - Ra ngoài kia đi!

Ba đứa lục tục tuôn ra khỏi hẻm. Qủa nhiên vừa ra đến đường lộ, T iểu Long đã phát hiện

ngay mục tiêu. Chếch bên kia đường, một ngôi trường nhỏ lặng lẽ nấp mình sau tán cây điệp um tùm.