Nói xong, không đợi cho Qúy ròm và nhỏ Hạnh hỏi tới hỏi lui, T iểu Long quay người phóng vụt đi. Khi cầm ba ổ bánh mì chạy về, T iểu Long đinh ninh hai
bạn mình sẽ vồ vập ghê lắm. Nào nghờ nhỏ Hạnh và Qúy ròm chẳng có vẻ gì nôn nao chờ đón. Hai đứa đứng quay lưng về phía T iểu Long, tuồng như chẳng
tha thiết gì đến mấy ở bánh mì hấp dẫn trên tay nó. Ngay cả khi T iểu Long đến sát sau lưng và chìa ổ bánh mì ra:
- Bánh mì nè!
Qúy ròm cũng chẳng buồn cúi đầu nhìn xuống. Nó quơ tay cầm lấy ổ bánh T iểu Long đưa, mắt vẫn nhìn chăm chăm ra đường:
- Cẩn thận! “ T in tức” đến đấy!
T iểu Long ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhưng chưa kịp hỏi đã nhác thấy một bóng người đang từ xa đi lại. T hì ra thế! Hèn gì hai đứa này mặt mày đột ngột căng
thẳng đến lạ! T iểu
Long gật gù nhủ bụng, cảm thấy trống ngực mình cũng tự nhiên đập loạn. Khách lạ mỗi lúc một đến gần và hiện rõ đó là một người đàn bà tay cắp rổ, dường
như vừa đi chợ về.
Ngay trước cổng trường, ba đứa trẻ tay cầm khư khư ba ổ bánh mì, sáu con mắt không ngừng thô lố nhìn ra, nom tình hình cứ như thể người phụ nữ đang đi
trên đường kia không phải là người bình thường mà là một sinh vật vừa từ đĩa bay bước ra vậy.
Người phụ nữ dường như cũng nhận ra vẻ bất thường trong thái độ bọn trẻ. Bà cúi đầu tránh những ánh mắt đang nhìn chòng chọc vào mình và hấp tấp rảo
bước. Mãi đến khi người phụ nữ đi đã khá xa, nhỏ Hạnh mới thở dài buồn bã:
- Ðây chỉ là khách qua đường, chẳng liên quan gì đến nhóm Hải Âu!
Qúy ròm đưa ổ bánh mì lên miệng cắn một
miếng nhồm nhoàng nói:
- Ừ, nhóm Hải Âu chả có ai lớn tuổi như vậy cả!
T hấy Qúy ròm “ khai trương”, T iểu Long lật đật làm theo. Nó cũng đưa ổ bánh lên miệng cắn một miếng, hỏi:
- Bây giờ sao?
- Sao là sao?
- Có đợi nữa không?
- Sao lại không! - Qúy ròm hừ mũi - Chẳng lẽ lần được tới đây rồi mình lại bỏ cuộc nửa chừng?
- Nhưng biết đợi đến...