KÍNH VẠN HOA - Trang 111

- Ðứng ngoài này được rồi! Bữa nay Oanh nhờ anh Long tới hái xoài!

T hùy Vân ngước mắt nhìn lên tán lá xanh rậm rạp:

- Cây xoài cao lắm, anh bạn leo sao nổi!

- Anh mình đâu có leo!

- Không leo thì làm sao hái được? Hay là anh bạn bắn bằng ná thun?

Nhỏ Oanh khoe:

- Anh mình ném xoài bằng quả bóng! Anh mình có tài ném bóng hay lắm!

Như để chứng minh cho lời "quảng cáo" của em mình, T iểu Long móc quả bóng nỉ chìa ra trước mặt:

- Quả bóng này nè!

T hùy Vân nhìn quả bóng bằng ánh mắt ngờ vực:

- Quả bóng này làm sao ném xoài được?

- Sao lại không được? - T iểu Long tự ái - Hôm trước anh đã ném một lần rồi chứ bộ!

- Anh ném ở đâu?

- T hì ở ngay đây chứ đâu! - Bị con nhỏ lóc chóc này nghi ngờ tài nghề, T iểu Long nổi dóa quên béng cả cảnh giác, cố gân cổ chứng minh

- Hôm trước anh đứng ở bên ngoài hàng rào này nè...

Ðang hăm hở, chợt nhận ra mình lỡ lời, T iểu

Long liền im bặt. Nhưng tất cả đã quá muộn. T hùy Vân tròn xoe mắt:

- Ủa, thì ra người bắn trộm xoài bữa đó chính là anh!

T iểu Long đỏ mặt:

- Không phải!

- Không phải anh ư? - T hùy Vân chưng hửng.

- T hì đúng là anh - T iểu Long ấp úng giải thích