KÍNH VẠN HOA - Trang 1121

T rong khi mọi người đang ngẩn ra trước diễn biến bất ngờ của câu chuyện thì Qúy ròm vùng kêu lên:

- Vô lý! Cực kỳ vô lý!

Anh thủ lĩnh đánh mắt sang Qúy ròm:

- Em không tin câu chuyện vừa rồi sao?

- Không phải là em không tin! - Qúy ròm nuốt nước bọt - Nhưng nếu qủa thật sự việc diễn ra đúng như vậy thì khó mà hiểu nổi!

Anh chàng tóc rẽ giữa khịt mũi:

- Em cho là tên giật dọc ra tay qúa nhanh?

- Ðúng thế! - Qúy ròm gật đầu - Nhưng nếu chỉ có vậy vẫn còn có thể hiểu được! Ðằng này anh Việt không chỉ chạy một mình. Ðằng sau anh khoảng vài chục
mét là T iểu Long đang cật lực đuổi theo. T hủ phạm ra tay đánh cướp chiếc ba lô ngay quãng giữa, lại giữa ban ngày ban mặt, mà kẻ chạy trước không hay kẻ
chạy sau không thấy thì qủa là khó tưởng tượng nổi!

Nhận xét của Qúy ròm khiến những người có mặt đều có cảm giác lành lạnh sau lưng. Ừ nhỉ, nếu trên đời có một kẻ trộm ra tay thần tốc như thế thì những
người lương thiện đến méo mặt với hắn ta mất! Và công an có lẽ cũng đành bó tay!

- Qủa nó khó tưởng tượng nổi thật! - Anh Việt tiu ngỉu nói - Nhưng dù vậy cái chuyện không thể tưởng tượng được ấy cũng đã xảy ra!

T hần sắc khổ sở của anh Việt làm động mối từ bi bác ái trong lòng nhỏ Hạnh. Nó đẩy gọng

kính trên sống mũi và day sang Qúy ròm, thủng thỉnh nói:

- Nhưng Quý đừng quên rằng tên giật dọc ra tay ngay khi anh Việt vừa ngoặt vào hẻm, lúc đó T iểu Long còn ở ngoài đường lộ chưa kịp vào tới...

Nhỏ Hạnh định phản bác lập luận của Qúy ròm để bênh vực cho anh Việt. Nhưng nó mới nói nửa câu, Qúy ròm đã nhún vai cắt ngang:

- Vấn đề không phải là tại sao không ai nhìn thấy tên trộm lúc hắn ra tay, mà tại sao không ai nhìn thấy bóng dáng hắn lúc hắn bỏ chạy! Ðằng trước có anh
Việt, đằng sau có T iểu Long, sau nữa là tôi và Hạnh, tên trộm tẩu thoát ngả nào cũng không thể qua mắt mọi người được, trừ phi hắn biết tàng hình cùng
chiếc ba lô!

Cô gái mặc áo pull vàng ngồi cạnh anh Việt ngập ngừng lên tiếng:

- Có thể có một ngã rẽ nào đó! Qúy ròm lắc đầu:

- Em đã quan sát kỹ! Con hẻm tụi em chạy qua không có bất cứ ngã rẽ nào! Ngã rẽ nằm ở phía trước, chỗ có bức tường chắng ngang!

- Ðúng vậy! - Anh Việt gật đầu xác nhận - Chỗ tôi bị vấp té không hề có ngõ ngách nào cả! T ôi đã quan sát hiện trường cả buổi vẫn chẳng khám phá ra dấu