KÍNH VẠN HOA - Trang 1120

Nếu anh Việt bứt tai thì anh thủ lĩnh vò đầu, mặt anh nhăn như bị:

- T hật không hiểu nổi! Chiếc ba lô to tướng như thế, người ta giật ngay trên tay cậu mà cậu không nhìn thấy kẻ nào động thủ qủa là kỳ quái!

- Hắn không giật chiếc ba lô trên tay mà giật

từ trên....mặt đất! - Anh Việt phân trần bằng giọng ảo não.

Mọi người ngồi quanh bàn bây giờ đã chồm cả tới trước. Lời thanh minh của anh Việt khiến câu chuyện càng lúc càng trở nên ly kỳ. Anh thanh niên tóc rẽ
giữa ngồi kế anh thủ lĩnh như không nhịn được nữa. Anh ngọ nguậy cổ:

- T ụi này chả hiểu gì cả! Chiếc ba lô đang ở trên vai bạn cơ mà! Hay là lúc ấy bạn đang kéo lê chiếc ba lô trên mặt đường?

Câu hỏi của anh thanh niên rõ có ý bông đùa. Nhiều người mỉm cười. Riêng anh Việt không cười. Dường như anh cũng muốn cười nhưng không cười nổi. Anh
nói, bằng giọng của một bị cáo khai báo trước toà:

- T rong hẻm có một sợi dây.

- Một sợi dây?

Cả ba, bốn cái miệng cùng hỏi.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của họ, anh Việt biết ngay là họ không hiểu cái sợi dây có vai trò quan trọng như thế nào trong câu chuyện ba lô này. Vì vậy anh tặc
lưỡi nói thêm:

- Một sợi dây thừng chăng sát mặt đất!

Vẫn một câu nói không đầu không đuôi. Phải vất vả lắm người nghe mới lờ mờ hiểu ra sự liên quan giữa sợi dây với chiếc ba lô. Anh thủ lĩnh liếm môi:

- Và cậu vướng phải sợi thừng chết tiệt đó? Anh Việt nhún vai:

- T ôi vướng phải sợi thừng hay sợi thừng vướng phải tôi thì cũng chẳng có gì khác nhau! Kết thúc ắt nhiên là một cú lộn mèo!

- Và chiếc ba lô lập tức văng tuốt ra xa?

- Không sai! Xa đến mức không thể nào xa hơn!

Anh thủ lĩnh thở dài:

- Và khi cậu lóp ngóp bò dậy và ngoảnh đầu ra phía sau...

- T hì chiếc ba lô đã biến mất! - Anh Việt rầu rĩ tiếp lời.