Chương 8/10
Lời nói của anh thủ lĩnh nhóm Hải Âu nghe chắc như đinh đóng cột. Nhỏ Hạnh tuy không tin tưởng lắm nhưng nó không dám hỏi lại. Chuyện đánh cặp chiếc
ba lô của tụi nó do nhóm Hải Âu bày ra, không ngờ cuối cùng “ lộng giả thành chân”: “ T rời chơi hấp dẫn” này đang diễn tiến suôn sẻ, nửa chừng bỗng hóa
thành chuyện thật khiến ai nấy dở khóc dở cười. Con hẻm khi mọi người kéo nhau đến vẫn vắng vẻ như lúc xảy ra sự cố. T uy hẻm nằm không xa bến xe là
bao nhưng do trái đường nên thưa thớt người qua lại. T ọa lạc cuối hẻm có lẽ là một cơ quan quan trọng nào đó nên khuôn viên có bờ tường dài bao quanh.
T rên bức tường lúc này vẫn còn bài thơ “ Rẽ vào trong hẻm vắng. T ìm trái chín trên cành...” nằm ngơ ngác.
Hai bên hẻm là nhà. Nhưng hai dãy nhà hai bên đâu lưng vào con hẻm, mặt tiền nhà quay ra hướng ngược lại, điều đó cũng góp phần giải thích tại sao con hẻm
này ít người lai vãng. T ất nhiên nhà nào cũng có cửa sau, loại cửa một cánh, nhưng mọi cánh đều đóng im ỉm. Có lẽ buổi tối người ta mới mở cửa ra ngoài khi
cần đổ rác vào những chiếc thùng đậy nắp kê dọc tường nhà.
- Cậu bị vướng dây chỗ nào đâu? - Anh thủ lĩnh hỏi.
Anh Việt chỉ tay xuống đất:
- Ngay ở đây nè!
Sợi dây thừng bây giờ hẳn nhiên không còn ở chỗ củ nhưng mọi người đều có thể đoán ra sợi dây quỉ quái nọ được cột vào đâu. Mé bên trái có một thân cây
cụt, mé bên phải nhô lên một cây cọc sắt được chôn sát chân tường, chủ nhà dùng để buộc thùng rác vào đó, sợ lũ chó
hoang ban đêm sục sạo làm đổ thùng hoặc thậm chí tha cả chiếc thùng đi.
Sau khi xác định vị trí “ hiện trường”, anh thủ lĩnh chắp tay sau lưng đi lu đi tới, mắt không ngừng đảo quanh dò xé như cố tìm xem cái tên cướp cạn đó sau
khi đánh thó chiếc ba lô đã chui vào xó xỉnh bí mật nào. T iểu Long, nhỏ Hạnh, Qúy ròm và các anh chị còn lại trong nhóm Hải Âu cũng vội vàng tản ra bốn
phía, láo liên dòm dỏ. T rông bộ tịch lúc này của mọi người, tưởng như tên giật dọc đang còn ẩn nấp đâu đó để chờ bị tóm cổ chứ không phải đã cao chạy xa
bay.
- Ðúng là chẳng có một ngóc ngách nào để tên trộn lẩn đi được! - Anh chàng tóc rẽ giữa nhíu mày nói.
Anh T hủ lĩnh hẳn nhiên nghe rõ lời nhận xét của bạn. Nhưng anh không tỏ phản ứng gì, mặt mày vẫn tiếp tục trầm tư.
T iểu Long chép miệng:
- Chẳng lẽ hắn có thuật phi thân?
- Phi thân? - Anh Việt ngạc nhiên. T iểu Long gật đầu:
- Người có thuật phi thân có thể nhảy qua nóc nhà!
T rong khi anh Việt bán tín bán nghi không rõ T iểu Long nói thật hay nói đùa thì Qúy ròm bĩu môi: