KÍNH VẠN HOA - Trang 1125

- Có mày phi thân thì có! T iểu Long nheo mắt:

- Mày không tin con người ta có thể phi thân?

- T huật phi thân chỉ có trong phim Hồng Kông thôi! - Qúy ròm khụt khịt mũi - KHông ai có thể nhảy qua mái nhà! T ên nọ chỉ có thể chuồn vào trong này
thôi!

Vừa nói Qúy ròm vừa chỉ tay vào cánh cửa kế cây cọc sắt buộc thùng rác.

- Anh cũng nghĩ thế! - Anh thủ lĩnh đột ngột lên tiếng - Con đường duy nhất mà kẻ trộm ba lô có thể tẩu thoát chính là cánh cửa này! Chỉ có điều đó mới giải
thích được tại sao hắn biến mất một cách nhanh chóng như vậy!

Lúc này mọi người đã đứng tụm lại một chỗ. Nghe anh thủ lĩnh nói vậy, anh Việt mừng rỡ “ à” lên một tiếng:

- Ðúng rồi! Có thế mà tôi chẳng nghĩ ra! Nhỏ Hạnh nói giọng an ủi:

- T hì bây giờ chúng ta đã nghĩ ra rồi!

Anh Việt đưa tay lên cốc đầu, tất nhiên là đầu anh chứ không phải đầu nhỏ Hạnh, giọng tiếc rẻ:

- Bây giờ thì e rằng đã muộn! Nếu nghĩ ra điều

này ngay lúc đó thì khi các em đọc xong bài thơ và bỏ đi, anh xộc ngay vào ngôi nhà này có khi đã tìm thấy chiếc ba lô rồi không chừng!

Nhỏ Hạnh bất giác nghe bụng mình thót lại:

- Anh cho rằng chiếc ba lô của tụi em bây giờ không còn ở trong ngôi nhà này hay sao?

- Anh nghĩ thế! - Anh Việt đáp bằng giọng buồn rầu - Chẳng tên trộm nào dại dột cất giữ “ tang vật” kè kè bên người trong một thời gian dài như thế!

- Ta cứ vào đó thử xem! Biết đâu lại chẳng tìm thấy một dấu vết nào đấy!

Anh thủ lĩnh khoát tay nói. Rồi anh quay sang

T iểu Long và nhỏ Hạnh:

- Hai em đi với anh!

T iểu Long thao láo mắt:

- Ði đâu ạ?

- T hì đi vào trong ngôi nhà này chứ đi đâu! - Nhỏ Hạnh thúc vào hông bạn.