KÍNH VẠN HOA - Trang 1126

- Làm thế sao được! - T iểu Long kêu lên - Ai người ta chịu nhận mình là kẻ cắp! Và người ta cũng chẳng đời nào trả lại chiếc ba lô cho tụi mình đâu!

- Rõ là đồ ngốc tử! - Qúy ròm đứng bên gầm gừ, không được anh thủ lĩnh gọi đi cùng, nó đã ấm ức sẵn - Ai bảo mày là vào đó để đòi lại chiếc ba lô?

T iểu Long lại giương mắt ếch:

- Không phải thế ư?

- T ất nhiên là không phải! - Anh thủ lĩnh mỉm cười - Anh em mình chỉ giả vờ vào đó hỏi thăm nhà người quen rồi nhân tiện dò xét thôi!

Như hiểu ra, T iểu Long gật đầu cười lỏn lẻn và cùng với nhỏ Hạnh lẽo đẽo đi theo anh thủ

lĩnh.

T ất nhiên để “ xâm nhập” được vào ngôi nhà khả nghi đó, cả ba phải đi ngược ra đường lộ, vòng tới phía cửa trước. Những người còn lại kể cả Qúy ròm cũng
nhanh chóng rút lui theo. Cả bọn kéo ra ngồi trên chiếc jeep lùn của nhóm Hải Âu đỗ ngoài đầu hẻm, chờ kết qủa.

T rái với suy đoán của anh thủ lĩnh, T iểu Long và nhỏ Hạnh, “ ngôi nhà khả nghi” cửa mở toang. T ừ xa, ba người đã nhìn thấy một cụ già đang ngồi đánh cờ
một mình trên chiếc đi- văng kê trước hiên. Có lẽ ban trưa trời nóng cụ không ngủ được nên ra đây ngồi, vừa nghịch cờ vừa hóng gió.

Ông cụ rất đẹp lão, tóc râu bạc trắng nhưng da dẻ lại hồng hào, nom giống hệt những ông tiên trong tranh vẽ. Phong thái đĩnh đạc, vẻ tiên phong đạo cốt của
cụ già khiến ba người bọn T iểu Long tuy không nói ra nhưng ai nấy đều biết ngay là mình nhầm. Một ông tiên

thanh nhã như vậy không thể nào là kẻ trộm, cũng không thể nào là người chứa chấp hoặc đồng lõa với kẻ trộm. Anh thủ lĩnh định bảo hai đứa trẻ quay gót
thì ông cụ bỗng ngước lên:

- À, ba cháu nhỏ! Các cháu định đi tìm ai phải không?

Ông cụ tuổi tác hẳn trên tám mươi, ông gọi bọn ba người trước mặt là “ cháu nhỏ” không có gì sai. Nhưng thấy anh thủ lĩnh nhóm Hải Âu tự dưng được liệt
hàng “ cháu nhỏ” ngang với mình và T iểu Long, nhỏ Hạnh không nhịn được, bật cười khúc khích. Anh thủ lĩnh khẽ trừng mắt nhìn nhỏ Hạnh, rồi quay về
phía cụ già, lễ phép:

- Dạ, tụi cháu định tìm nhà người quen! Ông cụ vẫn vui vẻ:

- Người quen của các cháu tên gì?

- Dạ, tụi cháu tìm nhà ông Sáu Giảng ạ!

Dĩ nhiên Sáu Giảng là cái tên hoàn toàn bịa đặt. Ông cụ không rõ có biết được “ âm mưu” của bọn trẻ không mà thấy ông cau mày lẩm bẩm:

- Sáu Giảng hả? Ừ, cái tên này nghe quen đây! T uy ông cụ tự nói với mình nhưng vì đứng gần,