Chương 9/10
T iếng kêu của anh thủ lĩnh nhóm Hải Âu không khác gì tiếng sét đánh ngay màng tang T iểu Long, Qúy ròm và nhỏ Hạnh. Miệng mồm đứa nào đứa nấy há
hốc, quai hàm cứng đơ như bị trúng gió độc.
Rõ ràng hồi trưa tụi nó đã lần theo dấu vết của những bức mật thư để tìm ra hàng chữ này và cũng chính nhờ hàng chữ này tụi nó mới dò được tới quán kem
Bốn Mùa, vậy mà bây giờ nhóm Hải Âu bảo đây là thứ giả mạo, bảo tụi nó không đờ người ra sao được!
Nhưng tụi Qúy ròm ngơ ngẩn một thì nhóm Hải Âu ngơ ngẩn mười. Anh thủ lĩnh, anh chàng tóc rẽ giữa, anh Việt và hai cô gái ở băng sau vội vàng nhảy
xuống khỏi xe, kéo rốc tới chỗ bức tường, mười con mắt nhìn chòng chọc vào hàng chữ như muốn xoi thủng cả
vách. Anh Việt mặt không giấu vẻ kinh nghi:
- Lạ thật! Ở đâu ra những hàng chữ lạ lùng này vậy kìa?
Cô gái mặc áo pull vàng rùng mình nói:
- Lại còn biết rõ chúng ta đang ở quán kem
Bốn Mùa nữa!
Còn anh tài xế tóc rẽ giữa thì không ngừng lúc lắc đầu:
- Kỳ quái! T hật qúa sức kỳ quái! T iểu Long rụt rè hỏi:
- Bộ hàng chữ này không phải do các anh chị viết thật hả?
- Dĩ nhiên rồi! Anh Việt đáp, giọng chưa hết thảng thốt.
Anh thủ lĩnh nãy giờ không nói gì, nhưng cặp lông mày anh nhăn tít còn môi thì mím lại. Cô
gái đội nón trắng, từ lúc ở qúan kem đến giờ nhỏ Hạnh chưa một lần thấy cô bỏ nón ra khỏi đầu, nhìn anh thủ lĩnh, hoang mang hỏi:
- T hế này là thế nào hở anh T hức?
Anh thủ lĩnh, bây giờ là anh T hức, dường như không nghe câu hỏi của cô gái. T rán anh càng lúc càng cau lại, vẻ mặt nom vô cùng khó coi. Mãi một lúc anh
mới lẩm bẩm như tự nói với mình:
- Hay là...
- Hay là sao?