Kính Vạn Hoa 39: Ðoàn Kịch Tỉnh Lẻ
Chương 1/10
Ăn cơm xong, Quý ròm chưa kịp uống nước, nhỏ Diệp đã cầm khuỷu tay nó giật giật:
- Lẹ lên anh!
- T ừ từ đã!
- T rễ giờ rồi! - Nhỏ Diệp nhăn nhó, vừa nói nó vừa liếc đồng hồ trên tường.
Ba nói:
- Chưa đâu! T ám giờ người ta mới bắt đầu lận.
- T hấy chưa! - Quý ròm way sang nhỏ em - Ðến sớm chỉ tổ ngồi đợi chứ ích gì!
Hẳn nhiên một đứa trẻ khác không thể có được sự ung dung như Quý ròm. Ði xem kịch, đứa trẻ nào lại chẳng nôn nao. Mà không cứ là trẻ con. Người lớn
cũng thế. Sắp đến giờ là
chân cẳng rậm rịch, bụng dạ bứt rứt, mông đít cứ nhổm lên nhổm xuống hoài ấy chứ. Làm gì có cái chuyện thong thả, hờ hững thế!
Sở dĩ Quý ròm nhẩn nha làm vậy chẳng qua do nó xưa nay vốn không mề kịch. Nó chỉ thích xem xiếc và ảo thuật.
Ðối với nó, xiếc mới là nghệ thuật cao cấp. Những nghệ sĩ xiếc mới là những người thực hiện được những điều phi thường. Ði trên than hồng, nằm trên mũi
dao, đút đầu vào miệng cọp, đu bay trong không trung, toàn những cái đáng xem.
Ảo thuật còn kỳ diệu hơn nữa. Ở đây, những thuật sĩ không những tài năng mà còn bí ẩn. Họ dễ dàng biến những điều không thể thành có thể: đi xuyên qua
vách, cưa người ra làm đôi rồi ráp lại, cho thân hình lơ lửng giữa khoảng không, biến đàn ông thành đàn bà, con gà thành quả bóng và mớ giấy vụn thành
những con bồ câu. T hật là mầu nhiệm.
Một nhà khoa học bẩm sinh như Quý ròm tất nhiên biết tỏng đó là những trò nhanh tay lẹ chân và những ảo thuật gia xét cho cùng chỉ là bậc thầy trong
nghệ thuật đánh lừa giác quan của con người. Nhưng không vì vậy mà sự cảm phục của nó bị giảm sút. Nó vẫn luôn mơ ước lớn lên sẽ trở thành một nhà ảo
thuật tầm cỡ như David Copperfield đó thôi.
So với hai nghệ thuật trên, kịch chẳng có gì đáng xem. Kịch chẳng có gì phi thường. T rên sân khấu, người ta nói, người ta cười, người ta khóc. T hì hằng ngày
nó vẫn nhìn thấy người ta khóc, người ta cười, người ta nói y như thế thôi. T hậm chí nó thấy mọi thứ còn gần hơn, rõ hơn. Mỗi khi nhỏ Diệp bù lu bù loa vì
bị nó cốc đầu hay giật mất một thứ quý hiếm nào đó, nó có thể trông rõ mồn một cái lưỡi gà trong cuống họng đang mở ra hết cỡ kia.