Chương 2/10
Rạp Cao Ðồng Hưng tọa lạc trên một con đường nhỏ. Ðó là một rạp hát bình dân, nằm lọt thỏm giữa các hàng cà phê, các xe bánh bao, hủ tiếu chen chúc
chung quanh.
Khán giả của rạp Cao Ðồng Hưng là khán giả cải lương. Dù vậy, các đoàn cải lương nổi tiếng thường thích diễn ở các rạp bề thế có đông chỗ ngồi như T hủ
Ðô, Hưng Ðạo hơn là về đây.
Ngay trong thời kỳ hoàng kim của cải lương, rạp này cũng chỉ là nơi tụ hội của các gánh cải lương tỉnh lẽ, do tiền thuê rạp phù hợp với túi tiền khiêm tốn của
các gánh hát quanh năm lưu diễn này.
Xưa nay, các đoàn kịch nói không bao giờ dám ghé Cao Ðồng Hưng. Vì khán gải Cao Ðồng
Hưng không khoái kịch.
Kịch về đây là chết. Kịch chỉ sống được ở sân khấu 5B, sân khấu IDECAF, Nhà hát T hành phố hay Nhà hát Hoà Bình.
T óm lại, theo sự hình thành của thói quen và sự bố trí dân cư, tự nhiên mà có sự phân ranh: kịch có nơi của kịch, cải lương có chỗ của cải lương, y như người
ta vẫn hay nói “ rừng nào cọp nấy” vậy.
T hế nhưng, hôm nay con cọp kịch nói đã lạc rừng. Kịch Vàm Cỏ liều mình thuê rạp Cao Ðồng Hưng để diễn kịch là điều chưa từng có. Là điều mà trong lịch
sử biễu diễn của thành phố, các đoàn kịch lừng lẫy như Kịch nói Hà Nội, Kịch nói Cửu Long Giang, Kịch Sài Gòn, Kịch Bông Hồng, Kịch Kim Cương chưa bao
giờ dám thử qua.
Cọp lạc rừng. Nên cọp lẽ loi. Nên cọp không có ai cổ vũ, hò hét trợ oai.
Quý ròm và nhỏ Diệp không phải xếp hàng đợi đến lượt mình vô rạp. T ừ chỗ soát vé đến bức rèm cửa, hai anh em đi thẳng một lèo.
Nhưng vừa qua khỏi cửa, Quý ròm và nhỏ Diệp phải đứng yên một lúc mới làm quen được với ánh sáng mờ ảo hắt từ chiếc bục bên dưới lên bức màn sân khấu
vẫn còn buông kín mít.
Ngay lúc đó, một luồng sáng từ xa đi lại.
Người dẫn chỗ vung vẫy cây đèn pin trước mặt
Quý ròm:
- Vé đâu cháu?
Nhỏ Diệp móc túi, chìa cặp vé ra.
Ánh đèn chiếu vào hai tấm vé. Rồi một giọng nói ngạc nhiên cất lên: