Quý ròm khẽ cựa quậy người và liếc sang hai bên. Chung quanh nó, những gương mặt quen thuộc cũng đang nghệt ra một cách căng thẳng trước ma lục của sân
khấu.
Ánh sáng trên sàn diễn đổi màu và khán giả có thể trông rõ cô Giôn-xy và cô Xiu, một người nằm trên giường một người ngồi cạnh giá vẽ, ý như hôm trước.
-Vở Chiếc lá cuối cùng do Hùng T rương chuyển thể từ truyện ngắn của O’Henry.
T ừ hậu trường, giọng nói khi này vang lên. T iếp theo là giọng nữa hân hoan giới thiệu bảng phân vai.
Rồi cô Giôn-xy và cô Xiu bắt đầu cử động.
-À, tao nhớ rồi! - T iểu Long reo khẽ - Ðó là hai nữ họa sĩ trẻ trong truyện.
T iểu Long tiếp tục khoe khoang trí nhớ của mình.
-Một cô tên là Giôn-xy, một cô tên Xiu, đúng không hở Hạnh?
-Long nhớ dai ghê!
T iếng nhỏ Hạnh tấm tắc khen thằng mập khiến Quỷ ròm ngứa tai không chịu nổi.
Nó quay sang T iểu Long, vờ vịt hỏi:
-Nhưng cô nào là Giôn-xy, cô nào là Xiu hở mày?
Ðầu óc chậm chạp của T iểu Long nhớ được tên nhân vật đã là kỳ tích, bắt nó phải kể ra tên nào của người nào theo yêu câu của Quý ròm, chắc nó xỉu.
T ruyện Chiếc lá cuối cùng, nó học cách đây đã một năm, xa lăng lắc chứ
có phải mới đây đâu!
T hấy T iểu Long ậm ừ, Quý ròm nhe răng cười:
-Không biết chứ gì?
-Sao lại không biết! - T iểu Long đỏ mặt. Nó bối rối đưa tay quẹt mũi, rồi ngần ngừ đáp – Cô ốm nằm trên giường là cô Xiu, còn cô kia là cô Giôn-xy.
-Biết thế mà cũng đòi biết! – Quý ròm hừ giọng.
Ðúng lúc đó, như hùa theo Quý ròm, ở trên sân khấu cô Xiu khè phe phẩy chiếc cọ vẽ, dịu dàng nói với bạn:
-Nè, Giôn-xy. Em thấy tay áo của chị đẹp không? Em có thích một tay áo như vậy không?
Giôn-xy giữ nguyên giữ nguyên tư thế cũ. Cố không nhúc nhích, thậm chí cũng không liếc