KÍNH VẠN HOA - Trang 2730

-Sao anh biết? –T hằng Khánh nhìn Quý ròm bằng cặp mắt mở to, nửa vui mừng nửa ngờ vực.

-Sao lại không biết! – Quý ròm nhún vai – Vở kịch này hôm wa tao xem rồi. Ðó là chưa kể năm ngoái tao đã học wa truyện Chiếc lá cuối cùng nữa cơ.

Quý ròm nói với thẳng Khánh nhưng thằng Ðạt lại hứng chí vỗ tay. Rồi sực nhớ mình đang ngồi giữa khán phòng im phắt, Ðạt hỏang hồn buông tay xuống,
hạ giọng thì thào:

-Hay wá, cô Giôn-xy không chết! T hế mà thấy lá rụng, em cứ sờ sợ!

Khác với hai thằng oắt, Tiểu Long và nhỏ Hạnh đã biết trước cốt truyện nên không âu lo gì cho tính mạng của cô họa sĩ Giôn-xy. Nhưng

không khí huyền ảo của sân khấu và lối diễn xuất thần và Hồng Minh khiến tụi nó ngẩn ngơ wá đỗi.

Cho đến khi bức màng nhung đã khép và đèn trong khán phòng bật sáng báo hiệu giờ giải lao, tâm trí Tiểu Long và nhỏ Hạnh vẫn còn choáng ngợp trước
những ấn tượng mạnh mẽ do các cảnh diễn đem lại.

T hấy thằng mập ngồi thẫn thờ, Quý ròm thúc cùi chỏ vào hông bạn:

-T hế nào? Hay không hở mập?

Tiều Long chòang tỉnh. Nó đấm tay lên thành ghế:

Tuyệt cú mèo!

Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi, xuýt xoa:

-Hạnh không ngờ đoàn kịch Vàm Cỏ diễn hay

đến thế!

Quý ròm phổng mũi, được dịp thanh minh:

-T hấy chưa! Ðâu phải tự nhiên mà thằng ròm này khoái kịch!

Rồi nó cao hứng:

-Nhưng vai diễn xuất sắc nhất chưa xuất hiện đâu! Các bạn mà xem nghệ sĩ Văn Vui đóng vai họa sĩ Be-man thì cứ gọi là mê tơi.

Tiểu Long nheo mắt:

-Mày học khoa wảng cáo tự bao giờ thế hở

ròm?