T iểu Long xụi lơ đáp và rút tay ra khỏi ba lô, nó lặng lẽ đặt lưng xuống tấm vải bạt.
Nhỏ Hạnh thấy tội tội, liền nói:
- Long cố ngủ đi! Khi ngủ được rồi thì Long sẽ không thấy khó chịu nữa.
Cũng như Quý ròm khi nãy, T iểu Long thấy mến nhỏ bạn mình quá. Nhỏ Hạnh vốn chẳng dạn dĩ gì. T iểu Long cảm động nghĩ. So với
mình, nó nhát gan hơn nhiều. Nhưng trong hoàn cảnh ngặt nghèo, nó biết cách chế ngự tình cảm. Nó không những không bộc lộ sự lo lắng hay hoảng sợ mà
còn biết cách động viên, an ủi bạn bè bằng những lời lẽ dịu dàng, ấm áp. Có một người bạn thông minh và trầm tĩnh như nó bên cạnh, chắc chắn cả bọn sớm
muộn gì cũng sẽ thoát hiểm. Những ý nghĩ tốt lành đó giúp T iểu Long tìm lại sự bình an và ru nó vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Những ca trực trôi qua gần như suôn sẻ. Ðúng mười hai giờ, nhỏ Hạnh bàn giao ca gác cho Quý ròm. Hai giờ sáng, Quý ròm đánh thức T iểu Long. Và đến bốn
giờ, T iểu Long lay thằng Mạnh.
Cũng như Quý ròm, Mạnh là đứa mê ngủ nổi tiếng. Ngày thường, để đánh thức nó dậy đi học, mẹ nó phải lay nó đến cục cả tay. Ấy vậy mà nó đâu đã chịu
ngồi lên ngay; nó còn phải lăn qua lăn lại "lấy trớn" có đến năm, sáu phút là ít.
Nhưng đó là nói lúc bình thường. Còn khi T iểu Long dập nó dậy để gác thì Mạnh ý thức ngay là nó đang ở đâu. Cho nên nó làm một chuyện mà cả đời nó
chưa bao giờ làm là bật ngay dậy khi có một bàn tay vừa chạm vào người.
- T ới phiên em rồi hở anh? - Mạnh hỏi, tay vẫn đang dụi mắt.
- Ừ! - T iểu Long đặt cây đèn pin vào lòng Mạnh, cười khì khì! - Ca của mày là sướng nhất đấy! Bốn giờ là sáng bảnh rồi còn gì!
- Sáng đâu mà sáng! - Mạnh càu nhàu - Ở trong rừng mà anh làm như ở thành phố không bằng.
Quả thật, lúc này khung cảnh trong rừng không đến nỗi tối om om nhưng vẫn còn mờ mịt lắm. Nếu không có chiếc đồng hồ của nhỏ Hạnh, chẳng đứa nào
biết giờ này đã là bốn giờ.
T iểu Long đang còn ngái ngủ, nên chỉ nói "Ờ, tối thật!" và lật đật đưa chiếc đồng hồ và cây đèn pin cho Mạnh rồi nằm xuống ngủ ngay.
Ngồi trơ một mình, tự nhiên Mạnh cảm thấy đói bụng ghê gớm. Nó tính lục lọi ba lô của Quý ròm để tìm chút gì đó ăn cho đỡ đói nhưng ông anh ròm của nó
lại gối đầu ngay trên ba lô nên Mạnh đành bó tay.
Không những đói, Mạnh còn cảm thấy sờ sợ. Nói cho chính xác thì nó cũng không rõ nó đang sợ hãi điều gì. Lúc tối, nhỏ Hạnh đã nói cho nó biết sự thật về
bọn ăn thịt người, chẳng có lý do gì nó phải sợ chuyện này nữa. Cọp beo, rắn rết thì suốt đêm qua chả thấy mống nào mò tới, nó có thể hoàn toàn yên tâm.
Nhưng thực sự thì nó vẫn không yên tâm nổi. Nó vẫn sợ. Một nỗi sợ mơ hồ nhưng lại không ngừng gặm nhấm trái tim nó.
Càng lúc Mạnh càng ngồi sát vào người T iểu
Long. Cuối cùng nó tựa hẳn vào tấm thân vạm