- Vậy sao khi trả bài em lại bị điểm kém?
- Em cũng không biết nữa. Khi thầy cô hỏi, tự nhiên em quên sạch sành sanh.
Quỳnh Dao đáp. Và nó vui vẻ nhận xét:
- Lạ quá hén thầy?
Quý ròm không nói gì, nhưng rõ ràng nó cũng cảm thấy rất lạ. T uy nó chỉ gặp cô học trò nhỏ của mình mới có hai lần nhưng nó vẫn tin Quỳnh Dao là cô bé
thông minh. Ðôi mắt tinh anh, láu lỉnh trên gương mặt lúc nào cũng rạng ngời của nó không cho phép bất cứ ai hoài nghi điều đó.
Nhưng niềm tin đó bây giờ bắt đầu bị lung lay. Một học trò thông minh thì không thể học bài vất vả đến thế. Hy con quỷ con này chỉ liến láu mồm miệng còn
đầu óc thực ra lại mít đặc?
Ðể kiểm tra sự phỏng đoán của mình Quý ròm quên phắt mình đến đây để dạy toán. Nó lật cuốn sách khoa học, dở đại một trang, hỏi:
- Em học tới bài "Ong mật" chưa?
- Dạ, chưa, thầy.
- Vậy để anh đọc em nghe một đoạn nhé.
- Nghe chi vậy, thầy?
- Em chú ý lắng nghe. Một lát anh hỏi, em ráng trả lời cho được.
Rồi không để Quỳnh Dao hỏi tới hỏi lui, Quý ròm nâng cuốn sách lên ngang tầm mắt, đọc thao thao một đoạn dài: "Con ong có 6 chân,
4 cánh, sống trong tổ rất có trật tự. T ổ ong có đến hàng vạn con nhưng chỉ có một ong chúa chuyên đẻ trứng..."
Ðọc một hơi, Quý ròm đặt cuốn sách xuống, ngó cô học trò:
- Em nghe kịp không?
- Dạ kịp, thầy.
- Vậy bây giờ anh hỏi em nhé!
- Dạ, thầy cần gì cứ hỏi. Cứ tự nhiên đi, thầy! Quỳnh Dao đáp bằng cái giọng như thể Quý
ròm là học trò còn nó mới là cô giáo.
Quý ròm vờ như không để ý đến giọng điệu của con quỷ con cúi nhìn vào sách hắng giọng: