Quỳnh Da toét miệng cười:
- T hầy cô trên lớp cũng nói giống y như thầy.
- T hế khi thầy cô dò bài thì em quên sạch thật à? - Quý ròm nhíu mày.
- Nói đúng ra thì em vẫn còn nhớ lõm bõm được mấy câu.
- Lạ thật đấy! - Quý ròm nhún vai - Mới học đêm hôm trước, sáng hôm sau chỉ còn nhớ có vài câu!
- Không phải đâu thầy! - Quỳnh Dao cãi - Ðêm
hôm trước em đâu có học bài dó!
- Em nói sao? - Quý ròm hỏi lại, cảm thấy đầu óc càng lúc càng mơ hồ.
- Em nói là đêm hôm trước em học bài khác.
- Bài khác là bài nào?
- Là những bài thầy cô dạy ban sáng đó thầy. Quỳnh Dao càng giải thích, Quý ròm càng thấy
rối rắm. Phải mất thêm một hồi dò hỏi cặn kẽ, Quý ròm mới hiểu ra. Và khi đã hiểu ra, suýt chút nữa nó té xỉu ngay giữa nhà.
T hì ra từ trước đến nay, Quỳnh Dao không học bài theo thời khoá biểu. Buổi sáng thầy cô dạy bài nào, tối về nó cặm cụi học thuộc ngay bài đó. Nó không
bao giờ học bài cho ngày hôm sau. Cho nên dù có trí nhớ tột đỉnh, nó không thể nào nhớ được những gì đã học một tuần trước đó.
Quỳnh Dao đã chứng minh cho Quý ròm thấy những kẻ thông minh đôi khi vẫn tỏ ra khờ khạo một cách khác thường. Hồi học lớp hai, chỉ một lần nghe
được lời dặn dò bình thường của cô giáo "Các em về nhà nhớ xem kỹ và học thuộc bài cô dạy hôm nay nhé", Quỳnh Dao đã nhớ như in, đã về nhà học ngay
bài học hôm đó và đã áp dụng một cách sai lệch câu nói đó cho đến tận ngày hôm nay.
Cũng may Quỳnh Dao là một đúa có trí nhớ đặc biệt, nếu không, với kiểu học bài lạ đời kia, nó đã ở lại lớp hết năm này qua năm khác rồi.
- Em nhìn vào đây nè! - Quý ròm chỉ tay vô thời khoá biểu - Ngày mai thứ tư phải không? T hứ tư có những môn gì, tối nay em phải học môn đó, hiểu chưa?
Quỳnh Dao ngước nhìn Quý ròm với vẻ ngỡ ngàng:
- Ủa, phải học theo kiểu vậy hả thầy?
- Phải học vậy chứ! Ai lại học như em! Quỳnh Dao gãi cổ:
- Em đâu có biết! T rước nay có ai nói với em chuyện này đâu!