- Ngon quá!
T ùng “ thanh toán” trái ổi trong nháy mắt. Nó “ hô biến” trái ổi thứ hai cũng nhanh không kém.
Khi đưa trái ổi thứ ba lên miệng, bất chợt bắt gặp ánh mắt thèm thuồng của Hưng sún, nó liền chìa trái ổi cho bạn, cười lỏn lẻn:
- À quên, phần của mày nè!
- Mày ăn đi! – Hưng sún lắc đầu. T ùng ngạc nhiên:
- Sao mày không ăn? Ổi ngon lắm! Hưng sún liếm môi:
- Tao mới ăn bánh mì xong, bụng còn no kễnh!
Như để chứng minh, Hưng sún kéo áo lên, vỗ tay bồm bộp lên bụng.
T ùng nhìn cái bụng chang bang của bạn, gật gù:
- Ừ, bụng mày căng như mặt trống ấy!
T rong khi thằng T ùng đưa trái ổi lên miệng cạp ngon lành thì Hưng sún quay đầu đi chỗ khác, nuốt nước bọt đánh “ ực” một cái. T ại vì nó thèm quá. T ại vì từ
khi thức dậy đến giờ nó đã kịp ăn gì đâu. Vừa leo xuống khỏi giường, nó đã vội vàng chạy ra vòi nước rửa mặt rồi lật đật phóng lên đây, ổ bánh mì mẹ nó đặt
ngay giữa bàn nó cũng không kịp liếc mắt.
Lúc nãy, khi vén áo lên, Hưng sún phải cố hít hơi thật đẫy để thằng T ùng tưởng nó no thật, trong khi thực ra nó đang đói meo.
Nhưng Hưng sún thà nhịn cơn thèm chứ nhất quyết không ăn trái ổi T ùng đưa. Nó đã tính rồi: Hái lên cho bạn ba trái mà mình ăn mất một trái thì chưa phải
là tốt bụng lắm. Như vậy thì thành tích giúp bạn của nó sẽ bị mẻ một miếng lớn.
T ùng ăn gần hết trái ổi thứ ba thì sực nhớ ra:
- Ủa, sáng sớm mày chạy lên tìm tao chi vậy?
- À à, – Hưng sún lúng túng – tao lên chơi vậy thôi. Với lại để xem mày đã nghĩ ra chuyện gì ... nhờ tao chưa ...
- Ra vậy! – T ùng cười tít mắt – Tao vừa nghĩ ra chuyện ăn ổi thôi, chưa nghĩ thêm được gì mới.
Nó vỗ vai Hưng sún:
- Mày về đi. Khi nào nghĩ được chuyện gì, tao sẽ gọi mày.
- Nhớ đấy nhé!