Sau khi giơ một ngón tay lên ra ý dặn dò,
Hưng sún hối hả phóng xuống cầu thang. Nó gấp gáp đến suýt té. Bởi vì dạ dày nó rõ ràng đã nghe thấy ổ bánh mì ở nhà lên tiếng giục giã nãy giờ.
Hưng sún cầm lên ổ bánh mì, nuốt vội nuốt vàng. Đến mức nó chẳng kịp nhận ra mẹ nó nhét thứ gì trong ruột bánh.
Đưa tay áo lên lau miệng xong, nó tếch thẳng ra sau hè. Giúp bạn xong rồi, bây giờ đến lượt nó tự giúp mình.
Đang nghển cổ nghiêng ngó, chưa kịp tìm thêm được trái ổi chin nào, nó đã nghe tiếng thằng T ùng từ tầng trên gọi vọng xuống:
- Hưng sún ới ời! Lên đây lẹ lên, tao vừa nghĩ ra chuyện rồi nè!
T hế là thằng Hưng sún tội nghiệp của
chúng ta đành quay vội vào nhà, chạy ra cửa.
T hoáng mắt, nó đã lại đứng trước nhà thằng T ùng. Lần này, nó chưa kịp cất tiếng kêu, đã thấy thằng T ùng đứng lù lù đằng sau tấm cửa lưới.
T ùng đẩy cửa, tay ve vẩy tờ bạc mười ngàn, miệng toe toét:
- Mày chạy ra phố mua giùm tao mấy cuốn tập.
T rước nay, gặp trường hợp như thế này, thế nào Hưng sún cũng sửng cồ “ Đừng hòng!”, bét ra cũng cau mày vặc lại: “ Sao mày không đi?”, nhưng hôm nay
mọi sự chẳng có chút xíu gì giống như thế.
Hưng sún cầm tờ giấy bạc, ngoan ngoãn hỏi:
- T ập dày hay tập mỏng?
- Loại một trăm trang ấy.
- Tao biết rồi!
Buông thõng một câu, Hưng sún quay mình chạy đi.
Nếu ai không theo dõi câu chuyện này từ đầu thì chắc không thể tin được cái thằng nhóc nhiệt tình quá sức với bạn kia là thằng Hưng sún mọi bữa. Vì mọi
bữa, nó đâu được nhanh nhẩu như thế. Muốn nhờ nó chuyện gì, mẹ nó phải nhắc chằm chặp, có khi phải khản cổ mới mong nó động tay động chân. Gì chứ
lười nhác, Hưng sún quyết chẳng chịu kém con nhà T ùng một phân.
Nhưng hôm nay thì Hưng sún siêng lắm rồi. Nó chạy đi một lát, ôm về một chồng tập đưa tận tay T ùng, hổn hển:
- Nè.