KÍNH VẠN HOA - Trang 3170

chỉ có hai diễn viên chính: T ắc Kè Bông đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, còn Quý ròm thả sức ba hoa chích chòe.

Chỗ nào gay cấn, tức là những chỗ Quý ròm bất cẩn bị con ma tóm chân nhấc bổng lên (nhưng dĩ nhiên là đến phút chót bao giờ thằng ròm cũng vùng ra
được) thì thím Năm Sang lại chêm vào một câu dặn dò. Chú Năm Chiểu chỉ lặng lẽ ăn, không nói gì. Chỉ khi nào thấy vợ lo lắng quá chú mới nạt một câu "Nó
tài giỏi như thế, lo gì mà lo!".

Riêng T iểu Long và Lượm cắm cúi và cơm, từ đầu đến cuối không nói một tiếng nào. T rông mặt thì không thấy đứa nào ít khả nghi hơn đứa nào, nhưng Quý
ròm mải bốc phét nên không để ý. Hơn nữa, Quý ròm đinh ninh T iểu Long đang giận mình. T hằng mập không thèm ừ hử tiếng nào suốt bữa ăn cũng là điều
dễ hiểu.

Quý ròm không biết T iểu Long đã biết tỏng bí mật của nó.

Cho nên sáng hôm sau, lúc đang cặm cụi "trừ tà ma" bằng cách quét tước nhà cửa, vườn tược trong căn nhà lạ, nó không hay có hai cái đầu lấp ló sau bờ rào
âm thầm quan sát nó. T rong hai cái đầu đó, cái đầu to hơn đang muốn lăn đùng ra xỉu, còn cái đầu nhỏ hơn thì cụng vào cái đầu to hơn, miệng rối rít: "Bình
tĩnh đi. Bình tĩnh đi, anh!".

Dĩ nhiên không nói thì ai cũng biết cái đầu nhỏ là cái đầu thằng Lượm, cái đầu to hơn là cái đầu T iểu Long. T iểu Long mặc dù đã nghe thằng Lượm kể chuyện
Quý ròm đi giúp việc nhà cho người ta rồi, nghĩa là đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với "sự thật phũ phàng" rồi, vậy mà khi tận mắt nhìn thấy thằng bạn
thân của mình còng lưng

quét dọn, nó vẫn không sao bắt mình bình tĩnh được.

T hằng Lượm không hề phịa! T iểu Long tức tối nhủ bụng khi thằng nhãi to con đột ngột xuất hiện trước hiên, ngoác miệng ra oai với thằng bạn nó:

- T hằng ròm kia! Lề mề thế! Ra đằng sau xắt chuối! Mau!

T iểu Long giận dữ chồm lên nhưng Lượm đã níu chặt tay nó:

- Đừng, anh!

- "Đừng, đừng" cái gì! - T iểu Long rít qua kẽ răng - Tao tức đến nổ đom đóm mắt đây này.

- Nhưng...

- Không "nhưng" gì hêts! - T iểu Long thu

nắm đấm - T hằng đó bự con thì bự con thật, nhưng tao chỉ ra một đòn là nó lăn quay!

- Em biết, em biết. T hậm chí anh không cần động tay động chân. Anh chỉ thổi một cái là thằng khốn nạn đó lăn lông lốc. - Lượm xoa dịu ông anh, đang bối
rối nó không biết nó đang nói bằng cái miệng ba hoa của Quý ròm.

- T hật tức chết đi được! - T iểu Long đấm ngực, hổn hển - Tao không hiểu tại sao Quý ròm lại sợ thằng đó đến thế. Nó chỉ cần nói một tiếng là tao sẽ...