- Chả thần linh nào mách bảo cả! – Ba tặc lưỡi
– Không thích nuôi nữa thì tặng quách cho chú rồi!
Ðang nói, ba chợt nhìn thấy sợi dây chú Xuân vẫn cầm trên tay nãy giờ:
- Chú mang theo cái gì thế?
- À! – Chú Xuân giũ sợi dây dài ra – Ðây là sợi xích bằng da!
Rồi chú rút từ trong túi quần ra một cái vòng nhỏ cũng bằng da thuộc:
- Còn đây là cái vòng đeo cổ!
Và chú cười khoe chiếc răng sún:
- T ôi sẽ dắt bộ con Tai To về nhà!
- Dắt bộ? – Ba ngạc nhiên.
Ba ngạc nhiên là phải. Nhà chú Xuân thuộc một quận vùng ven, ở bên kia kinh T àu Hủ. T hực ra nhà chú Xuân cách nhà T ùng không xa lắm, khoảng gần hai
cây số, chỉ quẹo chừng bốn, năm cua đường là tới. Nhưng đấy là nói lúc chạy xe. Còn đi bộ thì lại là chuyện khác, xa lăng lắc. Ðó là chưa kể còn phải qua đò.
Vì vậy, nghe chú Xuân bảo sẽ cùng với Tai To đi bộ về nhà, ba tưởng chú nói đùa.
Nhưng chú Xuân không đùa.
- T ôi nói dóc với ông anh làm chi! – Chú nói – Khi nãy tôi đi xích-lô từ bến đò Cây Me tới đây chứ đâu có cỡi xe gắn máy!
Rồi trước vẻ mặt ngơ ngác của ba, chú hào hứng giải thích:
- Có gì lạ mà ông anh phải trố mắt lên như thế! Một trong những cái thú của người nuôi chó là dắt chúng dạo chơi dung dăng dung dẻ ngoài phố! Nhất là với
một con chó xinh xắn như con Tai To này! T ại ông anh ít nuôi chó nên ông anh không biết đấy thôi!
Nói xong, chú quay mặt vào nhà trong kêu lớn:
- Nào, Tai To đâu! Ra đây chúng ta đi bát phố một vòng nào!
T hường, mỗi khi chú Xuân đến chơi, Tai To bao giờ cũng mừng rỡ chạy ra đón và quấn quít hàng giờ bên chú. Nhưng hôm nay chẳng thấy tăm hơi nó đâu.
T hậm chí, chú gọi đến bốn, năm tiếng, Tai To vẫn không buồn đáp lại. Cứ như thể nó đi vắng đâu cả tuần nay rồi.
Ba và chú Xuân đi xuống nhà sau.
- Con Tai To đâu rồi dì? – Ba hỏi dì Khuê.