KÍNH VẠN HOA - Trang 331

- Ráng ăn một chút đi Tai To! Rồi chị sẽ năn nỉ ba mẹ giữ cưng lại! Ở nhà này chỉ có một người ghét bỏ cưng thôi, còn những người khác ai cũng thương cưng
hết ấy!

Câu nói của bà chị làm T ùng tức anh ách. Nó sầm mặt:

- Chị ám chỉ ai vậy? Nhỏ Hạnh nghinh mặt:

- Người nào thường bắt nạt Tai To thì người đó tự biết lấy! Hỏi làm chi!

Nhỏ Hạnh thường ngày vốn ăn nói nhỏ nhẹ. Bữa nay đang ấm ức về chuyện Tai To sắp bị đem cho, nó đâm gắt gỏng, chẳng buồn nương nhẹ với “ thủ phạm”.

T hấy bà chị nổi khùng, lại có dì Khuê ngồi bên sẵn sàng... nổi khùng theo, T ùng không dám

nói đi nói lại. Nó mím môi ngồi im một cách tức tối.

Lúc nãy, thấy cả nhà từ người tới vật ai nấy đều buồn thỉu buồn thiu trước cảnh “ sinh ly tử biệt”, T ùng không ngăn được xao xuyến. Nó định bụng chờ đến tối
sẽ thủ thỉ xin mẹ cho Tai To ở lại. Nó sẵn sàng hứa với mẹ là sẽ không bao giờ hành hạ con Tai To nữa. Nó sẽ yêu thương Tai To như mọi người yêu
thương...

Nhưng đó là lúc nãy. Bây giờ những ý định đẹp đẽ đó đã nhanh chóng tan biến sau khi hết bà dì tới bà chị thi nhau xiên xỏ, chì chiết nó.

T hế đấy! – T ùng cay đắng nhủ thầm – Mọi người luôn luôn “ coi trọng” con Tai To hơn mình! Hễ có chuyện gì dính dáng đến Tai To là mình bao giờ cũng bị
trách mắng. Mà Tai To là gì? Nó chẳng là gì cả! Nó chỉ là một con cún thôi. Cũng như mọi con cún khác trên đời. Tai To đâu phải là một con cún bằng vàng!

T ùng càng nghĩ càng cảm thấy ghen tức. Và nó quyết định mặc kệ mọi chuyện. Tai To cứ việc cuốn gói ra khỏi nhà. Nó đến ở với chú Xuân chứ có phải đến
chỗ chết đâu mà phải lo cuống lên.

Chú Xuân xuất hiện ngay chiều hôm sau. Buổi trưa vừa nhận được cú điện thoại của ba, đầu giờ chiều chú đã đứng ngay trước của lưới, đập rầm rầm:

- Nào, nào! Mở cửa đi nào!

Vừa thấy ba bước ra, chú đã reo ầm:

- Ôi, ông anh ơi! T ôi có nghe nhầm không đấy! Ông anh định tặng con Tai To cho tội thật à?

Ba mở rộng cửa, mỉm cười:

- Mời vào! Nếu không thật thì tôi chả gọi chú làm gì!

Ba nói rõ ràng như thế mà chú Xuân vẫn chưa tin. Chú nhúc nhích hai hàng ria mép, bỡ ngỡ hỏi:

- Nhưng tại sao ông anh lại nghĩ ra được một quyết định tuyệt diệu như thế? T hần linh mách bảo à?