KÍNH VẠN HOA - Trang 329

Những phân tích của ba khiến mẹ giật mình, cảm thấy vấn đề đột nhiên trở nên quan trọng đến mức không thể cứu vãn. T rán mẹ nhíu lại:

- Nhưng Tai To là một con chó... ba màu!

- Chuyện đó thì em khỏi lo! – Ba chuyển qua giọng khôi hài – Anh và em cũng là những sinh vật ba màu đấy thôi! Riêng con mắt đã có hai màu đen trắng,
thêm màu da vàng nữa là đạt yêu cầu “ ba màu” rồi còn gì!

Câu bông đùa của ba làm mẹ bật cười. Nhưng rồi mẹ nghiêm mặt lại:

- Anh định đem con Tai To cho ai thế? Ba gật gù:

- Anh sẽ gọi điện thoại cho chú Xuân!

- Chú Xuân chồng cô Lài ư?

Mẹ hỏi nhưng không cần ba trả lời. Chú Xuân là bạn ba, cũng làm nghề viết báo. Chú Xuân rất thích nuôi chó. Nhà chú hiện nay có đến hàng chục con là ít,
trong đó gần phân nửa là những con chó hoang quen sống lang thang bờ bụi, một hôm đi lạc vào nhà được chủ nhân cho ăn uống tử tế, mến người mà ở lại.

Nhưng mặc dù đã có cả chục con chó trong nhà, mỗi lần đến chơi với ba, bao giờ chú Xuân cũng nằn nì hỏi xin Tai To. Chú bảo nhà chú lắm chó nhưng
không có con nào đẹp như Tai To thật. Hễ thấy nó là chú ôm vào lòng vuốt ve nựng nịu, miệng không ngớt trầm trồ:

- Ôi, chú cún đáng yêu của ta!

Xin hoài không được nhưng chú Xuân vẫn thích gọi Tai To là “ của ta”. Nhỏ Hạnh trêu chú, chú bảo gọi vậy cho “ hên”. Và hôm nay thì chú Xuân hên thật.
Khi nghe ba bảo sẽ gọi

điện thoại nhắn chú Xuân đến đón Tai To, mẹ yên tâm ngay. Ai chứ chú Xuân thì mẹ không lo. Sống với chú, hẳn Tai To sẽ được chăm sóc chu đáo!

T rưa hôm sau, ba tuyên bố quyết định đem cho Tai To ngay trong bữa cơm.

Nhỏ Hạnh giãy nảy:

- Không được! Con không chịu đâu!

Nói xong, nó buông đũa, bưng mặt khóc thút thít. Hôm qua khi kể lại mọi chuyện với ba, nhỏ Hạnh hoàn toàn không nghĩ ba sẽ đi đến một quyết định như
thế.

Không chỉ nhỏ Hạnh, mặt dì khuê cũng buồn dàu dàu. Dì không vùng vằng phản đối như nhỏ Hạnh, mà nhìn ba ngẩn ngơ:

- Sao thế hở anh?

Ba nhìn T ùng, nói bằng giọng trào phúng: