KÍNH VẠN HOA - Trang 328

- Chị sẽ kể! – Nhỏ Hạnh nhún vai, giọng dứt khoát – Nếu chị không kể, con Tai To sẽ đến chết vì em mất!

- Chị chỉ nói! – T ùng phụng phịu – Em có làm gì đau đớn cho nó đâu!

Nhưng mặc cho T ùng van vỉ, lần này nhỏ Hạnh nhất quyết không bỏ qua. Nó kể tuốt tuột hết mọi chuyện với ba.

T ối đó, ba ngập ngừng bảo mẹ:

- Không ổn rồi em ạ!

- Gì cơ? – Mẹ không hiểu ba định nói gì. Ba thở dài:

- Phải đem cho con Tai To đi thôi!

- Sao lại cho? – Mẹ ngạc nhiên – Nó đang sống yên ổn ở nhà ta kia mà?

Ba chép miệng:

- Ðó là em tưởng thế thôi!

- Sao lại tưởng? – Mẹ tròn mắt – Em chả hiểu gì cả!

- Như thế này này...

Ba “ e hèm” một tiếng rồi chậm rãi thuật lại cho mẹ nghe những gì ba vừa biết về mối “ quan hệ căng thẳng” giữa T ùng và Tai To. Kể xong, ba tặc lưỡi kết
luận:

- Như vậy Tai To không thể tiếp tục ở lại đây được!

- Vấn đề nghiêm trọng đến thế ư? – Mẹ lộ vẻ băn khoăn.

- Dĩ nhiên rồi! – Ba bóp trán – Một đứa trẻ khi chưa học được cách yêu thương loài vật thì không nên sống chung với con Tai To!

Mẹ chớp mắt:

- Nhưng em nghĩ đây chỉ là trò đùa nghịch trẻ con đối với một con chó!

- Không hoàn toàn là như thế! – Ba khẽ lắc đầu – Với một con chó to lớn, một con bẹc-giê chẳng hạn, T ùng sẽ không bao giờ dám đùa nghịch với cái kiểu đã
đùa nghịch với Tai To. Chuyện đó chỉ xảy ra với chú cún bé nhỏ, hiền lành nhà ta. T ất cả thoạt đầu chỉ là những trò chơi vô tâm và tự phát. Nhưng lâu dần
sẽ hình thành nơi đứa trẻ khuynh hướng hiếp đáp những kẻ yếu hơn mình và thói quen thích thú

khi làm những chuyện đó! Và điều đó vô cùng nguy hiểm cho việc phát triển và rèn luyện nhân cách!