KÍNH VẠN HOA - Trang 343

T rên gác đang vang lên những tiếng động lịch kịch, rõ mồn một. Rồi có tiếng chân bước vội về phía cầu thang.

Dĩ nhiên tiếng chân đó không của khác hơn là của T ùng. Ðang lim dim nửa mơ nửa thức, chợt nghe có tiếng đồ đạc rơi vãi dưới nhà, T ùng vụt ngồi ngay dậy.
T rong chớp mắt, cơn buồn ngủ biến mất.

T rộm chăng? T ùng nhíu mày lo lắng. Ý nghĩ đó khiến nó tỉnh như sáo. Nhưng rồi cặp lông mày T ùng nhanh chóng dãn ra. Nó tự trấn an: Không thể là trộm
được! Bọn này chỉ hành động vào ban đêm thôi! Chẳng tên trộm nào dại dột đến mức vào nhà người ta đánh thó đồ

đạc vào lúc trời sáng bảnh như thế này! Nhưng nếu không phải trộm thì ai đang lục đục ở dưới nhà? Hay là dì Khuê đã về? Vô lý! Chả bao giờ dì trở về sớm
như thế cả! Mỗi khi ra chợ, bao giờ dì cũng rảo tới rảo lui ít nhất là hai tiếng đồng hồ, thích thú ngắm nghía và sờ mó hết món này đến món khác mặc dù cuối
cùng, tính tằn tiện bẩm sinh chẳng cho phép dì mua sắm bao lăm. Ðã được dì dẫn đi chợ đôi lần, T ùng chẳng lạ gì cái "tật la cà" của dì. Do đó nó không tin giờ
này dì đã ở trong nhà.

Ðang loay hoay nặn óc, T ùng sực nhớ tới một việc, liền reo khẽ: T hôi, đúng là dì rồi! Hôm nay dì phải vội vàng trở về nhà chính là vì sợ mình cứ nằm ườn
ra trên giường, không chịu ngồi dậy chạy đi khóa cửa. Mà chết rồi, mình đâu đã khóa cửa! T hế này thì lôi thôi với dì to!

Vừa nghĩ tới đó, T ùng giật thót, vội leo xuống khỏi giường chạy về phía cầu thang. Nó hoàn toàn không hay biết nỗi nguy hiểm đang chờ đợi mình.

Không khí chung quanh vẫn vắng lặng như tờ. T ùng vừa lần xuống các bậc thang vừa ngoảnh cổ dòm dáo dác. Chẳng có ai cả. Dì Khuê đâu rồi nhỉ? T ùng tự
hỏi, rồi nó tự trả lời: Chắc dì ở dưới bếp! Nhưng không hiểu sao T ùng vẫn cảm thấy lo lo. Nhớ đến tiếng "lộp cộp" lạ lùng lúc nãy tự dưng nó đâm rờn rợn.
Nỗi xao xuyến trong lòng mỗi lúc một tăng khiến T ùng bồn chồn không dám bước tiếp. Nó dừng lại ở lưng chừng cầu thang, dỏng tai nghe ngóng.

Một tiếng động khẽ đột ngột phát ra từ chỗ tủ quần áo khiến T ùng nơm nớp đảo vội mắt về phía đó. Và tóc gáy nó lập tức dựng đứng cả lên khi từ đằng sau
tủ bất thần nhô ra một bộ mặt lạ hoắc, râu ria lởm chởm. Bộ mặt hung hãn đó huơ dao:

- Ðứng im! Biết điều thì câm mồm!

Mệnh lệnh của tên béo thực ra không cần thiết. Quai hàm của T ùng đã cứng đờ. Bảo nó

nói lúc này khó hơn là bảo nó câm miệng.

Mặt thộn ra, T ùng nhìn lưỡi dao sáng loáng trên tay tên béo bằng ánh mắt sợ hãi. T rong một lúc, không chịu nổi, nó phải quay mặt đi chỗ khác.

T ùng không quay mặt đi còn đỡ. Vừa ngoảnh cổ sang bên cạnh suýt một chút nữa nó đã tè vãi ra quần: một bóng người gầy khẳng gầy kheo và cao lòng
khòng như cây tre miễu đang đứng lù lù đằng góc nhà và giương cặp mắt trắng dã lên nhìn nó, vẻ đe dọa.

T rái tim trong ngực T ùng như muốn bắn ra ngoài. Chân run lên, T ùng phải cố lắm mới không khuỵu xuống. T rong lúc này, nó chỉ biết khấn thầm dì Khuê
mau mau trở về dù nó thừa biết điều đó hoàn toàn vô vọng.

T ên gầy hất đầu về phía tên béo:

- T rói nó lại! Nhét giẻ vô mồm.