Khi dì Khuê đẩy cửa bước ra, hai tên trộm đang đứng cách đó mấy căn. Cả hai đang tựa người vào lan can, vừa phì phà khói thuốc vừa chỉ trỏ xuống đường
nói léo nhéo gì đó.
T hái độ của chúng không có gì khả nghi nên dì Khuê chỉ đưa mắt nhìn qua một cái rồi vội vã rảo bước xuống cầu thang.
Nhưng khi dì vừa khuất dạng, tên béo đã nháy mắt với tên gầy:
- Sao mày?
- Yên chí! Tao đã điều tra kỹ càng rồi! T ên béo vẫn chưa yên tâm:
- Nhớ trong nhà có người thì sao?
- Làm gì có chuyện đó! - T ên gầy trấn an đồng bọn.
T ên béo vẫn lộ vẻ trù trừ, hắn liếm môi:
- Hình như trong nhà còn một thằng nhóc! T ừ sáng đến giờ tụi mình đâu có thấy nó ra khỏi nhà!
- Có thể nó đi vắng từ hôm trước!
T ên gầy đưa ra lời phỏng đoán. Rồi để đánh tan nỗi ngờ vực trong lòng tên béo, hắn gật gù nói thêm:
- Muốn kiểm tra chuyện đó chả có gì khó! Ði theo tao!
Nói xong, không để tên béo kịp có ý kiến, tên gầy lững thững tiến về phía nhà T ùng. Ðến ngay trước cánh cửa lưới, hắn nhướn mắt nhìn vào bên trong,
ngoác miệng rao:
- Ai có ve chai, dép đứt, thau nhôm, mủ để bán không?
Sau khi giả giọng người buôn ve chai rao hai, ba lần liên tiếp, vẫn thấy bên trong chẳng động tĩnh gì, tên gầy nhún vai:
- T hấy chưa! Tao đã bảo nhà không có người mà lại!
Ðang nói, ánh mắt chợt chạm phải chỗ móc khóa, tên gầy mừng rỡ reo lên:
- Ôi, trời giúp ta rồi! Cửa không khóa! T ên béo dè dặt:
- Có thể cửa khóa phía trong!
Nghe vậy, tên gầy khẽ cau mày. Hắn thò tay cầm cánh cửa kéo nhẹ.
Cánh cửa bật ra ngay theo đà kéo của tên gần khiến tên béo tròn mắt: