lại, chậm rãi trả lời:
- Không phải. Nguyên nhân chính là T hủy
T iên.
Minh Vương bụm miệng để nén một tiếng la hoảng:
- T rời đất, nó thất tình nhỏ T hủy T iên hả?
- Bậy!
Minh T rung hừ mũi. T rong hai đứa, thằng Minh Vương ù ù cạc cạc, chỉ có nhỏ Minh T rung là biết đầu đuôi câu chuyện giúp bạn của tụi Quý ròm.
Nó ngước nhìn nhỏ Hạnh:
- Bộ T hủy T iên làm lộ bí mật rồi hả Hạnh?
- Không, Lâm chưa biết Mai Giáng T uyết là
Quý. Nó vẫn đinh ninh là T hủy T iên.
Nhỏ Hạnh đưa tay đẩy gọng kiếng trên sống mũi, lắc đầu đáp. Rồi cũng như Xuyến Chi, nó cẩn thận đảo mắt một vòng rồi hạ giọng:
- Nhưng Quý đã trả Mai Giáng T uyết lại cho Văn Châu mà Lâm không biết. Bữa trước Lâm và Văn Châu đụng đầu nhau trong game, Kẻ T hần Bí bị Mai Giáng
T uyết hạ sát, Lâm lại nghĩ T hủy T iên thù ghét gì mình.
- Ra vậy! – Minh T rung thở phào.
Ở bên cạnh, Minh Vương mặt ngu đi từng phút một. Nó vò đầu ca cẩm:
- Mấy bạn nói gì mình hổng hiểu gì hết. Nhưng khi nhỏ Hạnh nói cho nó hiểu rồi thì
nó lại rên rỉ theo kiểu khác:
- T rời đất. Hổng lẽ chuyện chỉ có vậy mà
thằng Lâm đâm ra học hành lẹt đẹt?
- Bạn yên tâm đi. – Lớp trưởng Xuyến Chi an ủi tổ trưởng Minh Vương – Khi nào Lâm biết đây chỉ là chuyện hiểu lầm thì đầu óc Lâm sẽ tập trung vô bài vở
hơn. Hổm rày trong tâm trí Lâm chắc toàn chuyện “ trả thù” không hà.
Sau bữa đó, Minh T rung không giãy nảy đòi họp khẩn cấp ban cán sự lớp nữa. Minh Vương cũng thôi trách móc Lâm. Mỗi lần thằng Lâm bị điểm kém, Minh