KÍNH VẠN HOA - Trang 355

T rong bọn, chỉ có Cúc Phương là chán nhất. Nó chả buồn quan tâm đến những màn chiến đấu ly kỳ hồi hộp của Tai To như tụi con trai. Nghe T ùng kể tai To
vì liều mình cứu chủ mà bị tên trộm đá trọng thương phải nằm liệt từ hôm qua đến giờ, nó cứ ngồi sụt sà sụt sịt:

- T ội nghiệp Tai To quá! Chắc là nó đau lắm!

Nghị mến Tai To không kém gì Cúc Phương. Nó an ủi bạn:

- Nín đi! Chốc nữa tan học tụi mình chạy lại thăm Tai To chứ lo gì!

T ùng gật đầu vui vẻ:

- Ừ, lát nữa mình dẫn mấy bạn về thăm Tai To! Khi nói vậy, T ùng tưởng chỉ có Nghị và Cúc

Phương ghé nhà mình. Nào ngờ tiếng trống tan học vừa vang lên, cả lớp rùng rùng túa ra:

- Ði thăm Tai To! Ði thăm Tai To!

T hế là không ai bảo ai, cả bọn ùn ùn rồng rắn đi theo T ùng, Nghị và Cúc Phương khiến T ùng không có cách nào khác hơn là cắm cúi dẫn đường.

Bọn học trò lúc nhúc chen nhau lên cầu thang

khiến dãy phố T ùng ở mọi người nhốn nháo không hiểu chuyện gì.

Dì Khuê ra mở cửa cũng thất đảm:

- Ôi, có chuyện gì thế này?

Dì cứ ngỡ T ùng vừa gây ra đại họa gì. Ðến khi nghe T ùng bảo các bạn tới thăm Tai To, dì mới thở phào nhẹ nhõm và mở rộng cửa đón các bạn trẻ vào.

"Người bệnh" đang nằm "tịnh dưỡng" ở góc nhà thấy người ngợm không biết ở đâu kéo tới lố nhố đầy nhà, liền ngẩng đầu dáo dác nhìn quanh, vẻ hoang mang
hiện rõ trong mắt.

T hấy vậy, T ùng quăng vội chiếc cặp lên bàn, chạy ùa lạị Nó vỗ vỗ lên lưng Tai To, trấn an:

- Ðừng sợ, Tai To! Bạn tao tới thăm mày đấy! Chả phải trộm đâu!

Ðược cậu chủ nhỏ vỗ về, Tai To nhanh chóng

trấn tĩnh. Và đến khi thấy Nghị và Cúc Phương bước lại ngồi xuống bên cạnh, Tai To đã yên tâm lắm lắm. Nó khẽ ve vẩy đuôi tỏ ý chào hỏị Nó muốn nói
rằng nó rất vui khi gặp lại hai người bạn nhỏ.

T hấy Nghị và Cúc Phương được "nhân vật quan trong" là Tai To "nghênh đón" một cách thân thiết, Ðạt cũng muốn lên mặt một chút với lũ bạn. Nó vạch
đám đông chui vào và hùng hổ bế Tai To lên.