KÍNH VẠN HOA - Trang 356

Nhưng nó chưa kịp ẵm Tai To vào lòng đã giật bắn người vì một tiếng quát sát bên tai:

- Bỏ xuống! Tai To đang bị thương mà mày xách bổng lên như thế làm sao nó chịu đựng được! Phải biết đối xử dịu dàng với loài vật một chút chứ!

Người vừa thốt lên câu đó là T ùng. Câu nói đầy vẻ "yêu thương loài vật" của nó "lạ lùng" đến mức lũ bạn chung quanh hầu như không

tin vào tai mình. Nghị và Cúc Phương cũng tưởng mình đang nằm mơ. Chỉ có nhỏ Hạnh nằm trên gác thò đầu xuống theo dõi nãy giờ là mỉm cười ý nhị.

T rong khi bọn trẻ đang ngơ ngác, còn Ðạt thì đang ngượng nghịu đặt con Tai To xuống, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói ồm ồm:

- Ông anh bà chị ơi! T ôi đến để xin tạ tội trước ông anh bà chị đây! T hật khốn khổ thân tôi, có con chó xinh thế mà cũng không biết cách giữ! Hôm qua đến
nay tôi lùng sục tìm kiếm khắp nơi mà chẳng thấy tung tích nó đâu! Xin ông anh bà chị...

Nghe thoáng qua, dù chưa gặp mặt bọn trẻ vẫn biết ngay người vừa bước vào nhà là chú Xuân trong câu chuyện T ùng kể. Chú cừa than vãn vừa đi lần vào
trong. Chợt chú đứng sững lại, hai hàng ria mép không ngừng nhúc nhích:

- Ái chà chà! Bộ nhà ta mở lớp dạy thêm hay sao mà học trò tụ tập đông đúc thế nàỷ

Ðang nói, chợt nhận ra tụi "học trò đông đúc" này đang quây quần quanh một con vật gì trăng trắng, cặp mắt chú vụt trố lên:

- Ối! Ối! Ối!

Rồi chú bước tới một bước, sửng sốt:

- Phải mày đấy không?

Nín thở quan sát một hồi, biết chắc con vật trăng trắng mà tụi học trò đang bu quanh chính là con vật mà mình đã đi tìm toát mồ hôi hai này nay, chú sung
sướng thở đánh thượt một cái, như trút bỏ một gánh nặng trong lòng. Vẻ rầu rĩ trên mặt chú lập tức biến mất. T ươi hơn hớn, chú bắt đầu bông đùa ngâm
ngợi:

- Tai To ơi hỡi Tai To.

Nếu nghe tao gọi gì thò đuôi ra!

T ất nhiên Tai To chẳng thò đuôi cũng chẳng thò đầụ Nó đang mệt gần chết. Chỉ có bọn học trò là ôm bụng cười sặc cười sụa trước câu thơ nhuốm đầy vẻ hoạt
kê của thú thôi!

Nguyễn Nhật Ánh

T hành phố Sài Gòn 1995